Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 596: Áo len mẹ đan. (2)

Chương 596: Áo len mẹ đan. (2)


Chỉnh xong khăn choàng cho Tần Thấm, quay sang nói với Tần An:

- Nói mà em không chịu nghe, mùa đông dùng áo len làm áo ngoài sao đủ ấm, thế nào cũng phải đeo cái khăn quàng cổ, nếu em bị cảm, thím lại trách chị, còn đau lòng.

Nghe cô ở bên nhẹ nhàng trách móc lại đầy quan tâm, người tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, giống Tần Thấm, chỉ khác là, ngửi mùi thơm trên người chị dâu, khiến Tần An chỉ muốn ôm vào lòng thân mật, chị dâu biết y đang nhìn cũng chỉ liếc mắt một cái, nhộn nhạo cả người.

Giúp Tần An quấn khăn nhung caro, nhìn hai chú cháu buộc khăn giống nhau, Lý Thục Nguyển nhoẻn miệng cười ôn nhu, vỗ vai Tần An:

- Đi, cẩn thận cái lò sưởi của em, đừng có mà đốt cả xe đấy.

.........

- Cậu ta bị làm sao thế?

- Ăn mặc kiểu gì thế kia? Đầu óc có vấn đề à?

Tới trường học, Tần An dương dương đắc ý ưỡn ngực đi như gà trống khoe khoang, rất nhiều người đưa mắt nhìn bất ngờ, người thì bĩu môi xem thường, y đều không thèm để ý nghênh ngang vào lớp chào hỏi mọi người. Ngải Mộ quay đầu lại, nhìn Tần An mặc áo len quê ơi là quê, quê từ kiểu dáng tới màu len, sau đó cô nhìn thấy cái đầu hổ thêu trước ngực và chữ "vương" rất lớn, ôm lấy Trần Duyệt ở bên cạnh cười gập người.

- Cậu dũng cảm thật đấy.

Chu Hướng Phong giơ ngón cái lên:

- Đây là áo do mẹ tôi đan.

Tần An kéo cổ áo khoác của Chu Hướng Phong ra nhìn:

- Cậu không có áo len à? Thật đáng thương.

- Có, nhưng không mặc, thời buổi này ai đi mặc áo len tự đan nữa, quê chết.

Chu Hướng Phong nhăn mặt không muốn nhìn cái áo của Tần An:

- Bây giờ đều mặc áo len dệt kim rồi, hoặc là áo nhung, thế mới đẹp.

- Mẹ cậu coi cậu là trẻ con đã đành, cậu hiên ngang mặc tới trường là lỗi của cậu rồi.

Dương Xuân lắc đầu chê bai:

- Tần An, mặc cái áo đó xấu lắm, đừng mặc nữa.

Có cô nữ sinh cách đó mấy bàn bắc tay làm loa hét lên, xung quanh cười nghiêng ngả, có mấy đứa cười cực kỳ chướng mắt, hiếm khi thấy Tần An tự biến mình thành thằng ngốc.

- Các bạn, các bạn, nghe mình nói này.

Trương Tường đột nhiên đứng lên vỗ tay thu hút sự chú ý của cả lớp:

- Lần hội diễn này bọn mình nhất định phải giành giải nhất.

Cả lớp chẳng hiểu vì sao cô gái này lại phấn khích bất ngời như thế, nên phản ứng rất lãnh đạm.

- Để lấy tiền mua cho Tần An cái áo ít ngứa mắt hơn.

Lần này cả lớp nổ tung trong tiếng cười, có người còn cười ngã lăn ra đất, chẳng biết ai đó hô lên:

- Tần An, bạn và lớp trưởng thật xứng đôi.

Xung quanh nghe vậy nhìn cả sang Đường Mị, vẫn cái đầu xù xù đó, vẫn đôi kính to tướng, trời chưa tới mức quá lạnh mà không biết cô mặc mấy lớp áo, người tròn vo như quả bóng, váy dài quá gối, nếu nhìn qua còn tưởng bà cô già nào, tức thì tiếng cười không cách nào ngừng được nữa, Đường Mị thì bình thản lật sách, lờ đi như điếc.

- Cho các bạn biết, có mà mặc là phúc đấy, có mà không mặc là ngốc.

Tần An đường hoàng đáp lại, chẳng ngại người ta chê cười mình:

Khi một người lục hết cả tủ áo mà không sao tìm thấy áo len mẹ đan nữa, cho dù dùng áo nhung tốt nhất, dù dùng áo giữ ấm do máy móc chế tác cầu kỳ nhất, cũng không thể nào ấm lòng. Tình thương của mẹ với con, không gì sánh được, cái áo len đó ngưng tụ hơi ấm của sự quan tâm, là thứ y phục xa xỉ, hoa mỹ nhất trên đời.

Christian Lacroix, Giorgio Armani, Melvin Calvin, thiết kế của họ vô cùng thu hút ánh mắt, nhưng có những thứ, họ chẳng thể cho chúng ta.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch