Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 599: Hợp tác kinh doanh. (1)

Chương 599: Hợp tác kinh doanh. (1)



Chị dâu không đặt phòng bao ở tầng trên, lúc này ăn cơm thì vẫn hơi sớm một chút, nhưng tầng một đã vô cùng náo nhiệt, Tần An nhìn quanh, thấy chị dâu trang phục đạm nhã tinh tế và Tần Thấm đáng yêu ngồi trong góc, hai mẹ con chụm đầu vào nhau xem thực đơn.

- Chị chọn được món gì chưa?

Tần An treo cặp sách lên cửa sổ, ngồi xuống cạnh Tần Thấm xoa xoa tay hỏi:

- Chú, bế, bế, Tần Thấm.

Tần Thấm khi làm nũng thích nói từng chữ như trẻ con hai ba tuổi:

- Sắp ăn cơm rồi còn đòi chú bế, lát nữa ăn con phải ngoan ngoãn ngồi ở chỗ mình đấy.

Lý Thục Nguyệt giáo dục Tần Thấm:

- Vâng.

Tần Thấm nhảy ngay lên đùi Tần An ngồi:

- Tần Thấm toàn xem hình vẽ rồi nói lung tung, chị cũng chưa chọn gì cả, em xem đi.

Lý Thục Nguyệt đưa thực đơn cho Tần An:

- Sao hôm nay lại gọi em tới đây ăn cơm?

Tần An lật xem thực đơn, không ngờ có cả ảnh chụp, thời này mà thực đơn làm cầu kỳ như vậy là hiếm có, chắc trách Phúc Thái Lâu làm ăn tốt như vậy:

- Chị với Tề Mi đã thương lượng rồi, đầu bếp giỏi rất khó mời, nếu như làm không tốt sẽ kéo tụt cấp bậc hội sở xuống, không bằng đem phần ẩm thực cho bên khác thầu hoặc là hợp tác kinh doanh. Phúc Thái Lâu sắp mở chi nhánh, chị tới đây ăn thử, nếu em thấy ngon, ít nhất sau này chị không nấu cơm cho em nữa, chị cũng được giải phóng.

Bên trong nhà ăn hơi nóng, Lý Thục Nguyệt cởi khăn quàng cổ ra, chiếc áo ôm sát người phần ngực chèn căng vẽ ra đường nét tròn trịa, mềm mại vô cùng thích mắt:

- Thế thì nơi này nấu ngon tới mấy em cũng nói nó khó ăn, bây giờ ngày nào không ăn cơm chị nấu, em không chịu nổi.

Tần An cười hì hì, sau tối hôm đó, hai chị em trò chuyện với nhau không ngại có chút ái muội vào đó:

- Chỉ có cái miệng ngọt, nếu sau này em lấy vợ, chẳng lẽ muốn chị làm giúp việc, ngày ngày nấu cơm cho em ăn à?

- Em làm gì dám để chị làm giúp việc cho em, gan em đâu to như thế.

Tần An gọi măng chao đậu hũ, xào thập cẩm, thịt gà xào sợi, hôm nay điều chỉnh lò sưởi, khó tránh khỏi dính than, đứng dậy:

- Chị gọi thêm đi, em rửa tay đã.

Phúc Thái Lâu làm ăn rất tốt, tầng một đông người nhất, Tần An nhìn phòng rửa tay, thấy phải xếp hàng liền chạy lên tầng hai.

Tầng hai không có ai cả, Tần An rửa tay xong đi ra ngoài nhìn thấy Trương Khả Di đang trang điểm bù, nữ nhân này tuy đã có tuổi, nhưng biết giữ gìn, mặc bộ sườn xám nhung vẫn không để lộ dấu vết năm tháng, xinh đẹp phong tình, đồ trang điểm hẳn là cũng không rẻ.

Tuổi tác của nữ nhân cũng có thể tích lũy thành vốn liếng, Trương Khả Di tuy da dẻ không bằng các cô gái trẻ, nhưng vóc dáng càng có vị nữ nhân, khí chất càng cao quý mà mấy cô gái non nớt không cách nào so bì.

Nhận ra có người nhìn mình, Trương Khả Di quay sang nhìn, tóc mai ướt nhẹp, áo mặc trên người thì... Nhà quê tới mức người có gu thẩm mỹ cao như bà không thể nào chấp nhận nổi, dùng áo len làm áo ngoài? Không có tiền mua nổi áo khoác sao?

Nhìn kiểu cách là biết ngay áo tự đan, thời buổi này vẫn có người mặc áo tự đan à? Màu len xỉn, bẩn bẩn, sợi len thì thô, mũi đan cũng chẳng ra sao cả. Ngực có cái gì kia, một cái đầu hổ quá mức buồn cười, hai cái tai tròn tròn không hề giống tai hồ, lại còn chữ "vương " rõ lớn, cảm giác không khác gì bị đấm thẳng vào mặt.

Tần An nhìn vẻ mặt của Trương Khả Di là đoán được bà nghĩ gì, cả ngày hôm nay y gặp không ít ánh mắt như thế, khẽ gật đầu một cái coi như chào hỏi rồi đi.

- Đứng lại, cháu tới đây làm gì?

Trương Khả di gọi với theo:

- Cháu rửa tay.

Tần An giơ tay lên, thời này còn chưa có nước rửa tay, nhà vệ sinh công cộng chỉ có xà phòng, nhìn bánh xà phòng không biết bao người dùng qua, y quyết định dùng nước lã rửa còn sạch hơn:

- Tôi hỏi cháu tới Phúc Thái Lâu làm cái gì?

- Ăn cơm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch