Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 601: Trúng thưởng rồi. (1)

Chương 601: Trúng thưởng rồi. (1)



- Đợi em lớn hơn đi, nhìn xem vừa rồi chị phải làm em hài lòng, người ta đâu có để tâm, cho dù thực sự biết em là cổ đông lớn của Lạc Thần chăng nữa, một người trưởng thành sẽ không thoải mái khi nói chuyện với một đứa bé đâu.

Lý Thục Nguyệt vỗ vỗ má Tần An:

- Chóng lớn lên nhé.

- Em có vậy, hai ba năm nữa em thuận tiện làm việc hơn, nhất định để chị được hưởng phúc.

Tần An nói lấy lòng, trong lòng thầm thương, chị dâu năm nay mới hai tư, đó là độ tuổi mà rất nhiều sinh viên vừa mới tốt nghiệp ra trường, đang hoang mang và trông đợi tương lai phía trước.

Chị dâu đã có hai đứa con rồi, chồng thì đã mất hơn một năm, từng quản lý mỏ than toàn hán tử thô lỗ, thiếu chút nữa bị người ta làm nhục... Chị dâu mới hai mươi tư tuổi, đáng lẽ vẫn đang ở cái tuổi mong đợi ái tình, ao ước hôn nhân, ở văn phòng là phong cảnh dưỡng mắt, đi trên phố là nam châm thu hút ánh mắt mới đúng.

- Em lớn rồi thì chị cũng già, không làm việc được nữa, phải thương chị, cho chị nhận lương không cần làm việc đấy.

- Em đâu dám làm ông chủ chị, chị bỏ bao tâm huyết như thế, sau này để lại làm của hồi môn cho Tần Thấm.

Tần An tự tin vào tương lai Lạc Thần, định hướng kinh doanh tốt, địa điểm tốt, chỉ cần quản lý thỏa đáng, mười mấy năm nữa sẽ có lợi nhuận ổn định, kinh tế sẽ ngày càng đi lên đầu tư vào sản nghiệp ẩm thực giải trí là hướng đi đúng đắn:

- Nếu thế Tần Thấm nhà ta thành bảo bối đáng giá rồi.

Lý Thục Nguyệt xoa đầu Tần Thấm, cô cũng không tham của hồi môn này, quan trọng phần tình cảm Tần An dành cho Tần Thấm, tin rằng con gái lớn lên sẽ không có thiếu thồn quan tâm của người cha, vì Tần An đang làm rất tốt điều đó:

- Mẹ muốn bán Tần Thấm đi à?

Tần Thấm ủy khuất chu miệng, nếu không sao lại nói Tần Thấm đáng giá? Nó hay nghe thấy chú bán hàng, dì bán hàng nói thứ này thứ kia đáng giá, sau đó bán hết đi còn gì:

- Mẹ bán con cho chú.

- Vậy bán được bao nhiêu tiền?

Tần Thấm giơ mười ngón tay ra cho mẹ đếm, bán cho chú thì không sao:

- Được nhiều tiền lắm, đếm thế nào cũng không xuể.

Tần Thấm nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tần Thấm, bế nó vào lòng:

- Tối nay ăn thật là no, sau đó về chú cháu mình ngủ với nhau nhé?

- Thế thì cháu phải ăn một bát thật to.

Tần Thấm hưng phấn vỗ tay:

- Tần An, em chiều nó quá mức rồi, cứ như thế này chị lo nó chẳng có chút năng lực tự lập nào.

Nhìn hai chú cháu quấn quít, Lý Thục Nguyệt không nỡ mắng song lòng vẫn thoáng chút lo lắng:

- Không phải còn chị nữa sao, chị đang làm rất tốt mà, được mấy đứa bé biết ăn cơm xong tự mang bát đi rửa, làm bẩn sàn nhà lấy chổi ra quét, mùa hè lại còn tự biết lấy nước rửa chân rửa tay? Tần Thấm rất giỏi đấy.

Tần An không quá lo mặt này, trẻ con quan trọng nhất vẫn là bồi dưỡng tính cách, năng lực tự lập là thứ có thể học, hơn nữa không phải là kỹ năng độ khó cao:

Thức ăn mau chóng được đưa lên, đúng như Trương Phúc Thái nói, thái độ của đầu bếp rất chuyên chú, thức ăn có thể không hợp khẩu vị, chí ít không có lỗi lớn nào để bắt bẻ.

Tần Thấm ngoan ngoãn ngồi ở ghế tự ăn, không cần đút, Tần An thấy khát, phục vụ chạy đi chạy lại như con thoi, y không gọi nữa, đi ra quầy tự đi mua.

Đi ra quầy mua nước, nhìn ngoài vỏ *** thấy có quảng cáo giật nắp *** trúng thưởng, in hình ba giải cao nhất một cái TV, một chiếc xe đạp địa hình và một đầu đĩa. Thể loại quảng cáo này về sau nhan nhản mà lại gian dối là nhiều, nhưng năm 1996 còn mới mẻ lắm, Tần An nhớ khi đó Cocacola mới đưa ra hình thức khuyến mãi này, suýt giết luôn mấy hãng nước ngọt trong nước, gần như lúc đó chẳng ai uống gì khác, cả y vốn thích Kiện lực bảo cũng chỉ mua coca uống suốt, tiếc là chẳng trúng bao giờ, nhìn xung quanh trúng giải liên tục mà ghen tỵ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch