Chương 606: Mơ ước của Tần An. (2) Nhưng cô cũng thừa nhận cánh tay đó khiến người ta yên tâm, đáng tin cậy, khoác lấy có cảm giác ấm áp mà hạnh phúc, một nụ cười ôn nhu cứ thế hết sức tự nhiên nở trên khóe môi.
….
Trời lạnh ăn gì thích nhất? Đáp án chỉ có một, không hề có một trong, đó là đồ nướng nóng hổi.
Khói từ lò than bốc lên liên tục uốn éo theo cơn gió từ hồ nước thổi tới, cái cánh già lớn quệt gia vị, đặt trên lò than hồng rực chẳng mấy chốc biến thành màu vàng óng, từng hàng sườn bò phết tương ớt tỏa mùi thơm làm người ta thèm thuồng, lại còn có lạp xường tự làm hun bằng củi gỗ, dùng dao nhỏ thái từng miếng mỏng, nướng qua lửa, chất thịt đỏ rực chảy mỡ xèo xèo xuống bếp, chỉ muốn đút ngay vào miệng.
- Tần Thấm muốn ăn cái gì trước nào?
Tần An chuẩn bị xong xuôi, tự hào hỏi Tần Thấm:
Tần Thấm mút ngón tay nãy giờ, trông có vẻ đều ngon cả, mày nhíu chặt, nhìn đi nhìn lại cuối cùng chọn lạp xường, đặt vào đĩa, phồng má lên thổi.
- Chị, ăn thư sườn bò đi, tương ớt mới làm, hơi ngòn ngọt, không cay đâu.
Tần An gắp sườn vào đĩa nhỏ đưa Lý Thục Nguyệt, tự mình cầm lấy cánh gà, cắn một cái xuyên qua lớp da mềm, mỡ gà chảy đầu khoang miệng, nóng tới suýt xoa nhưng mà ngon.
- Chú, chú, cháu ăn đùi gà.
Tần Thấm nhìn thịt gà bên trong trắng thơm hấp dẫn, đưa miếng lạp xường lên miệng Tần An dụ dỗ đổi:
- Nhìn hai chú cháu ăn với uống kìa, ông nội mà ở đây thế nào cũng được một trận đòn.
Lý Thục Nguyệt bỏ đĩa xuống, lấy khăn giấy lau miệng cho Tần Thấm, lại chùi tương ớt dính bên mép Tần An:
- Tần Thấm, cẩn thận xương, đừng gặm bừa hỏng răng, có ai cướp của con đâu.
Cái má vừa được lau mỡ của Tần Thấm giờ lại dính tương ớt, còn lè lưỡi dài liếm quanh, lem nhèm như mèo mướp rồi.
Dáng vẻ ăn uống của hai chú cháu nhà này không nhìn nổi.
- Đừng ăn, miếng lạp xường này làm gì còn ai muốn ăn nữa, ăn thịt bò đi.
- Không được lãng phí, nướng bao nhiêu thì phải ăn bấy nhiêu, nước bọt của Tần Thấm nhà ta cũng thơm.
Tần An ăn lạp xường thừa bị Tần Thấm gặm nham nhở:
- Em nói thật là buồn nôn...
Ăn uống no nê, hai chú cháu như heo con nằm trên thảm xoa bụng rên hừ hừ, Lý Thục Nguyệt nhìn mà dở khóc dở cười, đang dọn dẹp thì nhận được điện thoại của Tần Hướng Sơn, nói ông đưa Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo và Lý Ngọc tới chơi, đang trên đường đi, sắp tơi nơi rồi.
- Lý Ngọc là ai thế?
- Con gái Lý Kỳ Sơn.
Tần An lười nhác đáp, đều là người trấn Thanh Sơn, không như về sau sống ở chung cư tên hàng xóm cũng không biết, ở đây nửa thị trấn quen biết nhau rồi.
- Ồ, chị biết, cái tên Lý Kỳ Sơn còn do ông nội đặt, chị từng thấy Lý Ngọc khi còn nhỏ, quên mất cô bé bằng tuổi bọn em, vì sao lại đi cùng?
Lý Thục Nguyệt hơi nghi hoặc, nhà Lỳ Kỳ Sơn cách nhà mẹ đẻ cô không xa, tìm trên tộc phổ thế nào cũng thấy quan hệ máu mủ, nhưng chẳng hề có qua lại gì cả, sao bác hai lại đưa theo:
- Hai thằng kia thường chơi với Lý Ngọc, Lý Ngọc ít cơ hội rời trấn Thanh Sơn, đoán chừng do Tần Tiểu Thiên đề nghị.
Tần An nghĩ một chút, quyết định nói:
- Cả hai đứa đều thích Lý Ngọc, ba người dính lấy nhau, giờ chưa biết Lý Ngọc nghĩ gì.
- Bọn nó..
Lý Thục Nguyệt ngạc nhiên định nói gì đó, nhìn Tần An lại thôi, sao mình bất ngờ chứ:
- Chị để ý hộ em, xem Lý Ngọc rốt cuộc thích ai hơn.
Nhìn Tần An thở dài, Lý Thục Nguyệt bĩu môi:
- Chị hỏi em, Tôn Tôn và Diệp Tử, em thích ai hơn?
Tần An há mồm, rốt cuộc không nói.
- Em nói thử xem, bản thân còn chẳng nói được đã đi lo cho người khác.
Tần An cười lớn:
- Có gì mà không nói được, em bảo với mẹ em là đưa cả hai về làm con dâu.
- Không biết xấu hổ.
Lý Thục Nguyệt đánh Tần An:
- Tiểu Thiên và Tôn Pháo đâu lắm tâm tư quỷ quái như em, giờ còn nhỏ, đợi lớn lên sẽ nghĩ thoáng ra thôi, đừng lo.