Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 613: Không có ý tốt. (1)

Chương 613: Không có ý tốt. (1)



Tôn Pháo bị thất bại của Tần Tiểu Thiên làm áp lực, nhìn đống truyện tranh, đi lại hít thở mấy lượt, lại xoa xoa tay, làm động tác thể dục mất cả phút mới bắt đầu bấm đồng hồ, tập trung 120% tinh thần, cẩn thận xếp từng cái một.

- 30 giây.

Đường Mị đếm giờ, tuy Tôn Pháo không phạm sai lầm làm đổ kim tự tháp như Tần Tiểu Thiên, nhưng vì hắn làm chậm, chứ nếu nhanh thì cũng đã luống cuống chung kết cục rồi:

- Mày thật nát.

Tôn Pháo hả hê khinh bỉ:

- Mày đắc ý cái chó gì, vẫn nhiều hơn 20 giây đấy.

Tần Tiểu Thiên sừng sộ:

Hai thằng rầu rĩ, không cam tâm nhìn đống truyện tranh phải tới mấy chục cuốn, Tần Tiểu Thiên chợt vỗ đầu:

- Trò này không thể làm dưới 10 giây được.

- Đúng.

Tôn Pháo tức thì nhớ ra:

- Đến lượt bạn đấy, thua không được chối nhé.

- Yên tâm.

Đương Mị gạt tóc ra sau, thong thả bấm giờ, vừa động tay vào chồng cốc thì Tần Tiểu Thiên vung tay gạt phăng đi, mấy cái cốc nhựa lăn lông lốc trên sàn, phát ra tiếng kêu vô cùng chướng tai.

- Không quy định là đối phương không được phá đám.

Tần Tiểu Thiên cực kỳ đắc ý nhìn Đường Mị:

Tôn Pháo nóng rát mặt, mặc dù hắn cũng làm trò này rồi, nhưng người ta là con gái mà, thằng béo này không biết liêm sỉ là gì nữa rồi, vì đống truyện tranh, đành vào hùa:

- Đúng thế.

Đường Mị vẫn điềm nhiên như không:

- Vậy xem như hai cậu thắng rồi à?

- Đương nhiên bạn không thể hoàn thành trong vòng mười giây mà.

Tôn Pháo khấp khởi vui mừng, ôm luôn hộp truyện vào lòng:

- Thế đấy, vậy ra đây là cách chơi của các cậu.

Đường Mị đứng lên vươn tay ra, mỗi tay tóm tai một đứa xoắn mạnh:

- Cũng không có quy định tôi không thể lấy lại, đúng không nào? Đúng không?

- Á, á... Buông, buông tay ra...

Tai bị kéo mạnh, hai thằng đau chảy nước mắt, muốn đánh Đường Mị, vừa vươn tay ra thì bị soắn mạnh thêm, đau nhũn cả người, không còn sức làm gì nữa, chỉ biết kêu la liên hồi:

- Dám giở trò nữa không?

Đường Mị cười lạnh:

- Không, không.

Hai thằng cảm giác tai sắp đứt rồi:

Đường Mị buông tay, hừ một tiếng:

- Đừng giở trò với tôi, tôi học võ đấy, đánh cả hai cậu cũng không thành vấn đề.

Hai thằng ôm tai xuýt xoa, cô gái này quá hung hãn, còn hơn cả Lý Ngọc nữa, mặc dù không tin Đường Mị có thể đối phó với cả hai người, song lúc nãy đau quá nên đánh bừa, bây giờ hai thằng con trai cao lớn, xông vào đánh một cô gái nhỏ nhắn thế kia không ổn, đành nói:

- Lần này bọn tôi không phá nữa, bạn làm xem.

- Xem đây.

Đường Mị mắt nhìn chằm chằm hai thằng con trai đề phòng, bấm giờ một phát, không thèm nhìn cốc, hai tay như điện xẹt làm người tao cảm giác như cô đang biểu diễn ảo thuật, chỉ nghe tiếng lộp cộp, mấy cái cốc liên tục thay đổi hình dáng rồi quay về vị trí cũ:

- Bảy giây ba.

Hai đứa con trai lặng người không dám tin vào con số trước mắt, nhưng dù không có đồng hồ thì màn trình diễn vừa rồi cũng vô cùng thuyết phục rồi:

- Thua chưa?

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo cùng gật đầu, bọn họ phục sát đất.

Phục rồi, truyện tranh quên luôn, bắt đầu cãi vã so tài xếp cốc với nhau, có vẻ mê trò chơi mới này. Tôn Pháo cho rằng mình có thiên phú, Tần Tiểu Thiên nói Tôn Pháo chẳng qua đứng trên vai người khổng lồ, hấp thu kinh nghiệm của mình, nên cái kỹ năng hạng bét mới có thể tiến bộ.

- Chỉ cần đồng ý điều kiện của tôi, tôi tặng các cậu toàn bộ số truyện tranh này còn cả hai bộ cốc.

Hai thằng cãi nhau đau đầu, Đường Mị lại vươn tay nhéo tai cả hai quay về phía mình:

- Điều kiện gì?

- Thứ nhất, không được hơi chút là rủ Tần An đi đánh nhau, nếu gặp phải phiền toái, hoặc bị người khác ức hiếp, gọi điện cho tôi, tôi xử lý giúp. Thứ hai, không được lôi kéo Tần An đi uống rượu, chơi game, lên mạng cả đêm không về, đương nhiên càng không được phép tới mấy chỗ linh tinh. Thứ ba, nhận tôi làm chị nuôi, có danh nghĩa này tôi mới có thể giúp các cậu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch