Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 615: Thách thức từ Đường Mị. (1)

Chương 615: Thách thức từ Đường Mị. (1)



Sáng đi chợ Tần An và Lý Ngọc mua rất nhiều rượu hoa quả, định buồi chiều chơi sẽ uống, không ngờ Tần Hướng Sơn xong việc sớm hơn dự định, Tề Quân lái xe tới đón, ba người Tôn Pháo mang theo một đống chiến lợi phẩm về, xe vừa mới đi thì Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ở trấn Thanh Sơn lên, lúc này Tần Thấm và Đường Mị đang ngồi trên ghế sô pha bóc lạc ăn.

- Đường Mị, tới chơi với Tần Thấm à?

Diệp Trúc Lan vào cửa, hết sức tự nhiên đưa hành lý cho Tần An rồi tươi cười chạy tới ghế sô pha, chào Đường Mị:

Đường Mị quay sang nhìn hai cô gái, mắt dừng trên mặt Tôn Tôn một chút, hai cô gái gật đầu với nhau chẳng nói chẳng rằng.

- Oa, quả nhiên Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo từng tới đây, bừa hết cả nhà rồi.

Diệp Trúc Lan đi bật TV, cô gọi điện báo trước cho Tần An chiều lên nên cũng biết chuyện đám Lý Ngọc tới đây, tiếc là không gặp nhau:

- Nhìn thấy bừa bộn mà không biết dọn à?

Tôn Tôn đi vào bếp đeo tạp dề lên, cầm chổi quen dọn, miệng nói với Diệp Trúc Lan, nhưng mắt nhìn Đường Mị:

Đường Mị như không nghe thấy, vừa bới tóc Tần Thấm vừa hỏi:

- Tần Thấm, tối nay ngủ với mẹ hay với chú?

- Ngủ với chú.

Tần Thấm hết nhìn chị Diệp Tử lại nhìn chị Tôn Tôn, nghiêng đầu một lúc rồi quyết định:

- Tần Thấm năm tuổi rồi, không phải là trẻ ba tuổi nữa, vì sao vẫn ngủ với người lớn, Tần Thấm có giường nhỏ của mình cơ mà?

Diệp Trúc Lan chỉ nghĩ tới mình từ rất nhỏ đã không ngủ với cha mẹ nữa:

Tôn Tôn thì hiểu ngay ý đồ Đường Mị, dùng Tần Thấm đề phòng bị mình và Diệp Tử... Không ngờ cô ta cho rằng mình và Diệp Tử ngủ cùng Tần An, đầu óc cô ta có vấn đề sao lại nghĩ như thế, cho nên đề phòng chính là ý này, trừng mắt lên với Đường Mị, thấy Đường Mị khẽ nhếch môi lên, liền biết mình suy đoán không hề sai.

Đường Mị ngồi ở ghế sô pha chơi với Tần Thấm, khi Diệp Trúc Lan vào phòng Tần An nói chuyện, vặn lưng đứng dậy tới bếp:

- Tôn Tôn, không cần coi tôi là kẻ địch đâu, tôi không định can thiệp vào chuyện của các bạn.

- Cô bằng vào cái gì mà can thiệp, cũng chẳng có gì để cô can thiệp.

Tôn Tôn lạnh nhạt đáp:

- Vốn tôi cho rằng mình không có tư cách can thiệp, nhưng về sau nhận ra là mình có.

Đường Mị tới gần, đưa ngón tay cuốn sợi tóc mềm của Tôn Tôn:

- Đừng để Tần An níu kéo, tôi đợi một Tôn Tôn thật xinh đẹp rực rỡ đứng trước mắt đấy.

Tôn Tôn không biết Đường Mị có ý gì, gây sự hay là khiêu chiến? Cô ta bằng vào cái gì? Tôn Tôn không tin Tần An sẽ thích Đường Mị, nếu thế cô ta dựa vào cái gì mà lên mặt với mình chứ?

Tần An biết Đường Mị không thích Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, giả vờ giữ lại ăn cơm, Đường Mị trừng mắt với y rồi bỏ về.

Hôm nay Lý Thục Nguyệt mệt, ăn xong đi nghỉ rồi, Vương Hồng Kỳ lái chiếc Audi đưa bọn họ tới trường, bảo vệ trường sớm quen chiếu Audi này, biết là của bà chủ hội sở Lạc Thần từng tới trường quyên tặc, nên không hề cản trở.

Đây là kỳ nghỉ cuối cùng của năm 1996 rồi, tức là hội diễn văn nghệ không xa nữa, các lớp đều khẩn trương luyện tập, hôm nay chưa chính thức đi học, tối tự học không phải điểm danh, thế nên các lớp đặt lịch luyện tập vào hôm nay, học sinh ngoại trú cũng tới trường luyện tập, từ nhà ăn, nhà thi đấu, sân thể dục, hay đơn giản là bãi cỏ rộng, chỗ nào cũng thấy học sinh tụ tập. Năm thứ nhất, thứ hai vẫn còn sung túc thời gian, hiếm có khi tới tường lại không phải học, không khí rất náo nhiệt.

Nữ sinh tham gia luyện tập chiếm tỉ lệ áp đảo, nhất là tiết mục vũ đạo, nữ sinh gần như là 100%, truyền thống Trung Quốc, tựa hồ múa là độc quyền của nữ sinh, nếu nhìn thấy nam sinh khiêu vũ, tuyệt đại đa số sẽ không có thiện cảm, coi rằng đó là biểu hiện không bình thường.

Nam sinh mà phải tham gia vũ đạo ở hội diễn thì đều do thiếu người nên bị tóm làm tráng đinh, ở lớp cũng nhận đủ những lời trêu chọc, thực sự là vị trí thảm tới không thể thảm hơn, vai trò thì phụ, nếu có sai sót gì lại là đối tượng đầu tiên bị đổ lỗi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch