- Mình cũng muốn thế, nhưng Đường Mị hình như coi thường mình lắm.
Diệp Trúc Lan xấu hổ gãi đầu:
- Đừng buồn, Đường Mị coi thường tất cả mọi người, mắt cô ta mọc trên trán, đôi khi mình thấy cô ta lủi thủi một mình rất tội nghiệp nên mình cũng thân thiết một chút, rốt cuộc cô ta lại làm mình mất mặt.
Tần An bóp tay răng rắc:
- Làm mình rất muốn đánh đòn.
- Lại muốn giở trò lưu manh rồi đấy.
Tôn Tôm lườm Tần An:
- Lưu manh thế nào?
Diệp Trúc Lan không hiểu, cô không thấy Tần An có ý tốt mà, có làm gì lưu manh đâu:
- Đánh đòn vào đâu?
Tôn Tôn thì thầm bên tai Diệp Trúc Lan:
Diệp Trúc Lan vỡ lẽ, nắm tay đấm Tần An:
- Bạn thật xấu, toàn nghĩ chuyện như thế, con gái có thể tùy tiện đánh mông à?
Tần An kêu oan:
- Đừng nghe Tôn Tôn xấu bụng xúi bậy, đánh đòn và đánh mông là hai thứ khác nhau về bản chất, cái đầu là giáo huấn, cái sau là lưu manh.
Đôi mày đáng yêu của Diệp Trúc Lan nhíu mày, thì thầm hỏi Tôn Tôn:
- Chẳng phải giống nhau à?
- Ngốc ạ, ý cậu ấy là đánh mông bạn thì dùng tay, đánh đòn thì dung roi.
- Chú, không được tùy tiện đánh mông con gái, đánh mông sẽ biến thành màu đỏ giống khỉ ở công viên.
Tần Thấm nhớ Tần An kể khỉ con không nghe lời nên bị mẹ đánh mông biến thành màu đỏ.
- Khỉ con mông đỏ là vì nó hay nói dối đấy.
Diệp Trúc Lan đính chính:
- Vì sao thế ạ? Chú không nói thế.
Tần Thấm dùng ngón cái nhỏ chống lên má lúm đồng tiền, dáng vẻ suy nghĩ cực kỳ đáng yêu:
- Vì khỉ con mặt có lông, nó cho rằng mình nói dối sẽ không ai nhìn thấy nó mặt đỏ, thế là nó suốt ngày nói dối, kỳ thực mỗi lần nói dối là mông nó đỏ lên, nói dối càng nhiều mông càng đỏ.
Diệp Trúc Lan nói một cách vô cùng khẳng định:
Tội nghiệp con khỉ, chẳng trêu chọc ai mà bị hết người này tới người khác đặt điều sau lưng.
Trong khi Diệp Trúc Lan và Tần Thấm vẫn tranh luận vì sao đít khỉ lại đỏ thì Tôn Tôn quan sát tình hình luyện tập vũ đạo của các lớp, đánh giá đối thủ tiềm tàng, Tần An chú ý tới một cô gái ngồi ở gần sân thể dục.
Cô gái xoay lưng lại với Tần An, để thuận tiện luyện tập, tóc búi cao gọn gàng, làm y nhớ tới chị dâu, học sinh cao trung rất ít người bùi tóc thế này, bờ vai nhỏ nhắn thanh mảnh, trang phục vũ đạo ôm sát người, hông buộc sơ mi trắng, đôi chân dài thẳng tắp đưa ra, cặp đùi tròn săn chắc cảm giác khỏe khoắn gợi cảm.
- Nhìn cái gì mà nhìn ngây ra như thế, ngày nào mà chẳng nhìn.
Tôn Tôn phát hiện ra đánh Tần An một cái:
- Đâu ra ngày nào cũng nhìn? Khi học sơ trung, bạn học vũ đạo, mình hay đứng ngoài nhìn, lúc đó mới gọi là nhìn ngây ra.
Tần An không biết xấu hổ chỉ cô gái kia:
- Tôn Tôn, hôm nào mặc như thế múa cho mình xem nhé.
- Nắm mơ đi, cậu bảo cô ấy làm cho là được, đó là Ngải Mộ.
Trang phục vũ đáo đó ôm sát người, khiến thân thể thiếu nữ phác họa hết sức rõ ràng, nhất là phần dưới, dễ lộ ra phần riêng tư nhạy cảm, nên cô gái mặc loại áo này phải buộc y phục ở hông che dấu, Tôn Tôn cũng thế, Ngải Mộ cũng thế:
- Đó là Ngải Mộ à?
Tần An bất ngờ, luôn cảm giác vóc dáng Ngải Mộ hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa, bây giờ mới nhận thức trực quan nhất, bất giác nhìn thêm vài lần:
- Giật mình chứ gì, lại có ý đồ xấu phải không?
Giọng Tôn Tôn hơi chua:
- Ý đồ xấu gì chứ, mình đã có Diệp Tử, có Tôn Tôn, ý đồ xấu gì đều dùng với họ rồi, còn lại đều là ý đồ tốt... À không được, nếu mình nói có ý đồ tốt với Ngải Mộ, Tôn Tôn của mình ghen mất, nói xấu với bạn ấy, tốt với người khác.
Tôn Tôn không quen mấy lời sờn gai gốc này, xoa xoa cánh tay tránh xa Tần An, sợ nghe y nói linh tinh thêm không chịu nổi mọc mụn mất.
Ba người Tần An hôm nay chỉ tới trường chơi thôi, lát nữa vẫn trở về, hai cô gái đều mê đống tiểu thuyết của Lý Thục Nguyệt, có vài truyện đang xem giờ, hơn nữa vừa kết thúc kỳ nghì, trong phòng rất bừa bộn, mai về sẽ gọn gàng hơn, chăm chú xem diễn luyện.