Nhảy xong (Thế giới thật tươi đẹp), Tần Thấm cực kỳ phấn khích, lại nắm tay Diệp Trúc Lan, nhảy (Cơn mưa nhỏ) (Em đi học), (Tổ quốc, tôi yêu tổ quốc), Tôn Tôn đứng vỗ tay mà hâm mộ.
Chơi chán chê mồ hôi đầm đìa, bốn người vui vẻ về nhà, bất ngờ phát hiện Đường Mị lại xuống chơi.
Đường Mị và Lý Thục Nguyệt ngồi trên ghê sô pha quấn chăn xem phim, trên bàn có rất nhiều đồ ăn vặt, đĩa VCD phim (Như khói như sương).
Xem phim này là phải như chị dâu, nước mắt lưng tròng làm người ta nhìn mà thương hơn cả nữ chính trong phim, chứ đâu như Đường Mị, đeo cái kính to tướng, che nửa khuôn mặt, hai mắt ngưng trệ chẳng tiêu cự, làm người ta không hiểu cô đang xem phim hay là nhìn vào chỗ nào đó ở hư vô, cái mặt càng không có chút sắc thái biểu cảm nào.
Nhìn bộ dạng đó, Tần An không tin Đường Mị thích xem phim Quỳnh Dao, có khi cô gái này xem hà mã trong thế giới động vật còn tỏ ra hứng thú hơn.
- Tần An, em cho Tần Thấm vào phòng chị ngủ đi, hôm nay chị và Đường Mị thức đêm xem phim.
Lý Thục Nguyệt lau nước mắt nói:
Tần An bế Tần Thấm đi ngủ, Tôn Tôn hừ lạnh một tiếng, ý đồ của Đường Mị quá rõ ràng, lòng hết sức khó chịu, ngay cả Diệp Tử ngủ lại ở đây cũng chưa bao giờ lén lút làm gì với Tần An, cô ta nghĩ gì không biết mà cho rằng bọn họ làm thế.
Hai cô gái tắm rửa xong về phòng ngủ của Tần An lấy tạp chí ra đọc.
Diệp Trúc Lan xem một lúc, đề nghị:
- Tôn Tôn, bọn mình đi xem TV đi, nhìn chị Thục Nguyệt xem có vẻ hấp dẫn lắm.
- Đĩa phim của Đường Mị, mình không xem đâu.
- Bạn ghét Đường Mị như thế à?
Tôn Tôn thở dài, ôm vai Diệp Trúc Lan:
- Bạn không nhìn ra à, hôm nay cô ta tới đây phá đám đấy, nhìn cô ta có giống đang xem phim không, cố tình giữ chị Thục Nguyệt ở phòng khách thôi, làm Tần An không dám qua đây.
Diệp Trúc Lan đơn thuần, thường ngày cô lười nghĩ chứ cô đâu ngốc, tức thì nổi giận, cô chưa bao giờ trêu chọc Đường Mị như người khác, thậm chí còn ngăn cản bạn bè mình làm thế, vậy mà Đường Mị dám giở trò với mình, lòng tức lắm, nhảy khỏi giường, ra ngoài phòng gọi:
- Tần An, sang đây chơi với bọn mình.
Tần An dỗ Tần Thấm ngủ rồi, đang làm bài tập, nhưng làm sao so được với lời mời này, tức thì chạy tót về phòng, nhảy lên giường khoanh chân cười tít mắt:
- Chơi gì?
- Chơi gì?
Diệp Trúc Lan nhất thời tức giận làm thế cũng không biết, nhìn Tôn Tôn chờ đợi:
- Chơi nói thật, chúng ta hỏi lẫn nhau, người bị hỏi phải nói thật, ai không trả lời sẽ bị đánh vào lòng bàn tay.
Tôn Tôn không biết nên khen ngợi hay nên dùng cái thước gỗ này đánh Diệp Trúc Lan nữa, không ngờ gọi Tần An sang đây, dẫn sói vào nhà nhất định không có gì hay ho:
- Đánh mông đi, ai không chịu trả lời phải chổng mông cho người hỏi đánh.
Ánh mắt Tần An đảo qua đảo lại mông hai cô gái, đáng tiếc không phải mùa hè, hai cô gái không mặc váy ngủ lộ ra đủi trắng phau phau, nếu không lát nữa đánh mông, chỉ cần tưởng tượng cảnh mông nhỏ cong lên, thấp thoáng thấy quần lót trắng đã chảy nước miếng rồi.
Đề nghị này quá lưu manh, làm gì có cô gái nào bày ra tư thế đó trước mặt con trai, nhìn ánh mắt Tần An, đoán ngay ra đang tưởng tượng cảnh hai người họ bị ăn đòn, thẹn đỏ mặt.
- Không chơi với cậu, chỉ biết giở trò lưu manh.
Diệp Trúc Lan giật cái thước trong tay Tôn Tôn đánh Tần An:
- Chơi đánh tay thì chơi.
- Đánh tay là trò của bọn trẻ con tiểu học như Tần Thấm.
Tần An kiên quyết bảo vệ chính kiến, y cũng cực gian, làm sao hôm nay Diệp Tử lại dám ngang nhiên gọi mình sang chơi, nhất là trước mặt chị dâu, còn cả Đường Mị, tám phần kiểu mấy cô gái ganh đua nhau:
- Chán lắm, mình đi học bài còn hơn.
Lúc này Tần An đi, không phải Đường Mị sẽ đắc ý sao, Tôn Tôn nghiến răng:
- Hay thế này, chúng ta ném xúc sắc, ai điểm số to hơn sẽ hỏi, ai không trả lời phải uống rượu, chiều nay lau tủ lạnh mình thấy trong đó có rượu hoa quả.