- Đó là do Tôn Pháo làm, liên quan gì tới tôi? Vả lại ếch thì có gì đáng sợ, bắt lột da được luôn một bữa, đỡ phải đi chợ.
- Cậu và Tôn Pháo là một cặp càn quấy có tiếng, làm chuyện tốt không có phần, làm chuyện xấu chưa thiếu ai, Tôn Pháo bắt nhiều ếch như thế, cậu chắc cũng giúp chứ gì?
Diệp Tiểu Hoa cười ngặt ngoẽo:
Trong lớp có bảy tám đứa con gái, chỉ một mình Tần An là nam sinh, ở phe yếu thế tuyệt đối, Tần An bị oan, song biết tranh cãi không có kết cục tốt, nói:
- Tôn Tôn, chúng ta về nhà thôi.
- Tôn Tôn cậu và Tần An... ?
Cả đám con gái ré lên kinh hãi, nhìn bọn họ vắt chéo ngón trở với hàm ý là "hai người có tư tình".
- Không, không phải...
Tôn Tôn đã bao giờ đụng phải chuyện này chứ, bao nhiêu thông minh, bản lĩnh thường ngày bay đi đâu hết, luống ca luống cuồng:
Thế này lọt vào mắt người khác càng vấn đề rồi, chẳng trách Tần An hôm nay thi xong không chạy đi chơi mà ở lại lớp, chẳng phải TV chiếu phim Hong Kong hay có câu, nam nhân không xấu, nữ nhân không yêu à? Tôn Tôn thế là xong rồi, Diệp Tiểu Hoa kéo Tiền Lâm Lâm chạy đi, kệ Tôn Tôn gọi lớn phía sau.
- Cậu, cậu làm gì thế hả?
Tôn Tôn giận lắm, da mặt cô vốn mỏng, sao chịu được, nhìn xoáy vào mắt Tần An:
- Tôi có hẹn gì với cậu sao?
Bị cô bé mười mấy tuổi nhìn, không ngờ Tần An có chút rợn người.gượng gạo nói:
- Không, tại mình có việc đi tới Nhị Trung, cùng đường với bạn, muốn đi cùng.
- Đó là việc của câu, chẳng liên quan tới tôi, thế giới không xoay quanh cậu.
Tôn Tôn nói xong quay người đi thẳng:
- Cậu làm gì thì là việc của cậu, tôi không quản, đừng để ảnh hưởng tới người khác.
Giận thật rồi, Tần An đuổi theo định giải thích, rốt cuộc lại bỏ, vừa rồi lỡ lời, đều vì thói quen thân thiết trước kia của họ, xem ra mình phải điều chỉnh lại, Tôn Tôn một khi giận là giận rất dai.
Tần An ìu xìu xìu tới trước cổng trường Nhị Trung, vẫn chưa tới giờ tan học, cổng trường vắng tanh, vỗ vỗ má mấy cái lấy lại tinh thần rồi đi vào.
Nhị Trung giống sơ trung Thanh Sơn, nằm ở khu trung tâm thị trấn, đối diện có hiệu sách, văn phòng phẩm, tạp hóa, hàng thuê truyện … chủ quán hoặc tán gẫu hoặc buồn chán dựa vào tường ngủ gà ngủ gật, thi thoảng bị tiếng xe ô tô đi qua bấm còi làm giật mình, mở mắt ra chửi bới vừa nhìn theo với ánh mắt hâm mộ.
Cửa hiệu, quán xá nơi này chủ yếu phục vụ học sinh trong trường, thế thôi cũng kiếm đủ sống vì Nhị Trung là trường cấp huyện nội ngoại trú kết hợp, nhiều học sinh các trấn khác xung quanh cũng tới đây học.
Lội dòng lịch sử tầm năm sáu chục năm khi đó Nhị Trung huyện Phong Dụ vốn có tên là Trung học Lục Hải, từng là căn cứ địa cách mạng nổi danh "Long Xà Lục Hải", từ nơi này xuất hiện rất nhiều tướng lĩnh hiển hách thời kháng chiến chống Nhật.
Nhưng bây giờ gọi là Nhị Trung, nó sớm đã không còn kiêu hãnh xưa, giáo ủy huyện định ra phạm vi chiêu sinh của Nhị Trung là "Bọn ngốc trấn Đường Phô, lưu manh của trấn Thanh Sơn, bảo tề của trấn Ấn Thủy"
Trình độ giáo dục của trấn Đường Phô là thấp nhất, thành tích học tập kém tới mức làm người ta tuyệt vọng, trấn Thanh Đường dân phong hung hãn, đặc sản lưu manh vô lại, bảo tề của trấn Ấn Thủy càng tính chất xỉ nhục, "bảo tề" theo tiếng địa phương có ý ám chỉ những người trí tuệ và cảm xúc có vấn đề.
Cách nói này tất nhiên có thành phần khoa trương, nhưng cho thấy phạm vi chiêu sinh của Nhị Trung chẳng hề tốt, nguồn chiêu sinh như thế khiến cho Nhị Trung rất tạp nham.
Lý Tâm Lam học trong lớp thí điểm mới thành lập của Nhị Trung, họ đem những học sinh có thành tích trong top 60 của trường tập trung lại, học trong một khu nhà riêng, tách biệt hoàn toàn với học sinh bình thường, có thể gọi là trường trong trường. Theo trí nhớ của Tần An thì cách này tương đối hữu hiệu, ít nhất tỉ lệ học sinh đỗ vào các trường đại học trọng điểm ngang với Nhất Trung.