Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 624: Buổi sáng. (2) (2)

Chương 624: Buổi sáng. (2) (2)


Không được, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, Tôn Tôn rửa ráy qua loa, vừa từ phòng vệ sinh đi ra liền thấy Lý Thục Nguyệt mặc áo ngủ đứng dựa bên cửa phòng ngủ tủm tỉm cười nhìn mình, không có chút xíu dũng khí để giải thích nữa, cúi gằm mặt xuống, hận bản thân không phải là chuột chũi đào một cái hố sau đó chui xuống không lên nữa, lí nha lí nhí gọi:

- Chị...

Lý Thục Nguyệt nhìn Tôn Tôn, cô gái nhỏ buối sáng thức dậy, mái tóc vẫn rối, ánh mắt hơi mở màng, nhỏ như thế đã phần nào toát vẻ quyến rũ lả lơi, lớn lên một chút nữa, nhất định sẽ là một con hồ ly tinh điên đảo chúng sinh, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại tóc cho Tôn Tôn, đùa đùa thật thật trêu:

- Tần An rất thích em, nó nói với mẹ, muốn cưới hai vợ, là em và Diệp Tử đấy.

- Cậu, cậu ấy nói linh tinh.

Tôn Tôn không ngờ Tần An dám nói với mẹ như thế, mỗi lần cha mẹ gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của cô, nhắc tới Tần An, cô đều hết sức cẩn thận trả lời tránh lộ ra bất kỳ điều gì khác thường, vậy mà cậu ta, cậu ta muốn ăn đòn à:

- Tần An chuyên nói linh tinh, chị cũng biết mà.

Tần An đúng là thứ quỷ họa hại mà, Lý Thục Nguyệt chỉ thử thăm dò tình cảm của Tôn Tôn vậy thôi, chứ không định can thiệp vào, giống như cô bảo Tần An để ba người Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên tự xử lý quan hệ của mình vậy.

Đêm hôm qua cô và Đường Mị xem phim tới rất khuya mới đi ngủ, đợi mãi không thấy Tần An ra còn vào xem thử, thấy cả ba say rượu ngủ từ bao giờ, lúc đó có đánh thức thì kết quả so với sáng cả ba thức dậy cũng không khác gì, đắp chăn cho cả ba rồi rời đi.

Đưa mắt nhìn vào phòng, Tần Thấm giơ cao hai tay lên trời ngủ khò khò, ngủ dậy mà không thấy mẹ, Tần Thấm sẽ tự động đi tìm chú, Lý Thục Nguyệt không lo, bảo:

- Đi, cùng chị mua đồ ăn sáng, gần đây thôi.

Hôm nay là đầu tuần, trời còn sớm nhưng có rất nhiều người dậy rồi, quán bán đồ ăn sáng ngay tầng một tiểu khu, hai người mua năm phần bữa sáng, Tần Thấm không ăn được bao nhiêu, nhưng cứ đòi phải bằng người khác, nếu không sẽ phụng phịu làm mình làm mẩy, ăn không hết sẽ bảo mẹ ăn, bảo chú ăn, sau đó nói, không được lãng phí thức ăn, giáo viên dạy như thế.

- Nghe nói đợi em lên năm thứ hai nhà em sẽ chuyển lên thành phố sống, Tần An kể cha em mua nhà ở tiêu khu Thanh Viên, đúng không?

Lý Thục Nguyệt vừa xách đồ ăn vừa cùng Tôn Tôn trò chuyện:

Chị dâu không nhắc tới truyện kia làm Tôn Tôn thở phào:

- Dạ.

- Tiểu khu Thanh Viên cách nơi này một con phố, em chuyển nhà tới, buổi tối chị cũng có chỗ tới chơi rồi, nếu không chỉ có thể ở nhà xem TV, xem tiểu thuyết, đến Tần Thấm còn biết tới chơi với Đường Mị mà.

Lý Thục Nguyệt không quen thuộc cha mẹ Tôn Tôn lắm, nhưng không phải là hoàn toàn không quen, người ở trên trấn, đi đường gặp nhau cũng gật đầu chào hỏi, lên thành phố không có mấy người quen, cảm giác này giống tha hương gặp cố nhân vậy, cô rất trông đợi:

- Đường Mị ở một mình đúng không chị? Vậy mà trong nhà cũng yên tâm sao?

Cho dù trong lòng cha mẹ, mình đã rất tự lập rồi, nhưng Tôn Tôn tin, nếu mình nói muốn ở một mình, cha mẹ tuyệt đối không cho:

- Đường Mị là cô bé rất đặc biệt, xuất thân cũng không giống chúng ta, chị thấy trong tiểu khu thường có vài gương mặt lạ, chắc là vệ sĩ gì đó.

Lý Thục Nguyệt chuyển tới chỗ lạ, trong nhà có con nhỏ, tất nhiên rất chú ý xung quanh:

- Đường Mị rất kỳ quái.

Tôn Tôn lẩm bẩm, vẻ không thích để lộ rõ ra ngoài:

Lý Thục Nguyệt nhoẻn miệng cười:

- Em không cần lo, Tần An sẽ không thích Đường Mị đâu, cô bé ấy không thể trở thành tình địch của em và Diệp Tử...

- Chị... Không phải như thế...

Tôn Tôn dậm chân giận dỗi, muốn cô thừa nhận thích Tần An đã khó, huống hồ thừa nhận trước mặt Lý Thục Nguyệt là mình và Diệp Tử cùng thích một người:

- Em cũng biết Ngải Mộ đúng không? Cô bé đó cũng vô cùng xinh đẹp, chị có thể thấy Ngải Mộ có thiện cảm với Tần An, Tần An và Ngải Mộ tuy có vẻ rất thân thiết, nói nói cười cười vì thằng nhóc hư hỏng đó, cứ các cô gái xinh đẹp là đều mồm mép, nhưng chị dám nói, tuyệt đối không thích giống thích em và Diệp Tử. Đường Mị cho dù có xinh đẹp như Ngải Mộ cũng không ý nghĩa gì hết, Tần An sẽ không thích tính cách Đường Mị, hai đứa nó càng giống đối đầu với nhau.

Nghe Lý Thục Nguyệt phân tích, tảng đá trên ngực Tôn Tôn hạ xuống, bước chân nhẹ nhàng hơn nhiều, từ lần nhìn thấy Đường Mị nắm tay Tần An trong trường, cô luôn lo lắng, mình và Diệp Tử ở KTX, lại không học cùng lớp, thường ngày học tập căng thẳng, ít khi ở cạnh Tần An. Đường Mị và Tần An lại cùng lớp, còn là hàng xóm cùng tiểu khu, Đường Mị vô cùng thân với Tấn Thấm, lại còn lấy lòng cả chị dâu... Rõ ràng mình và Diệp Tử ở thế yếu.

Lý Thục Nguyệt khẽ lắc đầu, nhìn đám trẻ con này đơn giản thích nhau, đơn giản cao hứng, thích thú hơn là chuyện ái tình làm người ta ai oán trằn trọc hơn trong phim ảnh nhiều.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch