Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 638: Vũ giả cầm sư. (2)

Chương 638: Vũ giả cầm sư. (2)


Trên nắp đàn là cô gái nữa nằm nghiêng người, trong không khí đầy phong tình Châu Âu đó, làm người ta chú ý là cô lại mặc Đường trang cũng thuần một màu trắng, tay cầm quạt lụa che mặt, khoe vóc dáng mềm mại như không xương.

Ai cũng cho rằng tiết mục của Tôn Tôn là độc diễn ghi ta, không ngờ Tôn Tôn chẳng có ghi ta cũng không hát mà là múa, ai cũng cho rằng Diệp Trúc Lan ngây thơ ngốc thường diễn luyện với Tôn Tôn chỉ phụ giúp, không ngờ cô lên biểu diễn.

Ngải Mộ ngực vẫn thở phập phồng, Tần An quả nhiên là thứ nội gián, vừa rồi nhìn y nhiệt tình đi rải từng cánh hoa hồng, cô chỉ muốn đá lộn xuống sân khấu.

Tôn Tôn đã cởi chiếc đuôi ngựa quen thuộc của mình, tóc vấn thành kiểu hoa sen sau đầu, vài lọn tóc buông trên má, ống tay áo dài phiêu dật, mỗi động tác phát ra tiếng gió như nỉ non, ống quần mỏng manh mềm mại ôm lấy đôi chân dài, chỉ cần nhảy lên lộ ra chiếc giày mùa trắng, toàn thân như bươm bướm vỗ cánh giữa rừng hoa.

Ánh sáng tập trung xung quanh chiếc đàn piano, vô số ánh mắt di chuyển theo từng nhịp bước, vẻ đẹp đó, thấm vào lòng người, cứ như chỉ cần phát ra một tiếng động cũng làm vấy bẩn cả ý cảnh.

Tiếng đàn nhẻ nhẹ phiêu đang mang theo sự ưu thương mang mác, chất chứa vẻ đẹp cổ điển, như thành tinh linh vấn vít quanh người đang múa.

Diệp Trúc Lan mặc lễ phục phương Tây gợi cảm khiến vẻ ngay thơ của cô lui đi không ít, thêm vài sự dịu dàng ưu nhã của thiếu nữ mới lớn, so với sự thân thiết của cô gái nhà bên thường ngày, làm người ta có chấn động như lần gặp đầu tiên, đầu hơi cúi xuống, đang chìm đắm trong thế giới âm nhạc của mình.

Một vũ giả, một cầm sư, hai cô gái trong ngày cuối cùng của năm 1996 biến toàn bộ lễ đường Nhất Trung thành sân khấu giành cho riêng mình.

Tôn Tôn đưa quạt che nửa khuôn mặt lui lại kết thúc, Diệp Trúc Lan cũng ngân nốt nhạc cuối cùng, hai tay giữ ở phìm đàn.

- Tuyệt vời.

- Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan là số một.

Toàn bộ học sinh lớp 158 đứng dậy hò hét đinh tai nhức óc, đồng thanh hô tên hai cô gái, tiếp đó là tiếng vỗ tay khắp lên, không ai ngờ sân khấu trường học lại có chất lượng cao như thế, hiệu quả sân khấu tuyệt vời, hai cô gái như hình tượng mối tình đầu người thành thứ lay động lòng nhất.

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan vẫn giữ nguyên tư thế đó cho tới khi màn kéo xuống, nghe tiếng vỗ tay vẫn vang vọng không dứt bên ngoài, hai cô gái không kìm được hưng phấn ôm chầm lầy nhau:

- Thành công rồi.

- Chúc mừng.

Cho dù cảm thấy nguy cơ lớn, Ngải Mộ vẫn mỉm cười vỗ tay đi tới chúc mừng, bảo Tần An:

- Phải lên giới thiệu tiết mục rồi.

- Lát nữa nói chuyện.

Tần An cầm sẵn hai chiếc áo khoác dầy choàng lên người hai cô gái:

Tiết mục tiếp theo mau chóng bắt đầu, trừ lớp đang biểu diễn, nhiều người vẫn còn chìm trong dư âm màn biểu diễn vừa rồi, chắc chắn sau hôm nay Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan sẽ có thêm rất nhiều chàng trai thầm thương trộm nhớ.

- Không ngờ lại làm diễn tấu giả, thế mà cậu cũng nghĩ ra được... Nếu mà mình nói ra, chắc chắn các bạn bị trừ điểm.

Từ trên sân khấu lui về Ngải Mộ nghiến răng ken két, lòng có chút bất mãn với Đường Mị, nếu không phải Đường Mị nhất quyết bài trừ Tần An ra ngoài quá trình chuẩn bị, chẳng lẽ Tần An lại còn không dụng tâm chuẩn bị cho lớp 156:

Giờ chỉ còn trông đợi vào biểu hiện của Đường Mị, đại hợp xướng của lớp 156 tuy rất tốt, nhưng khó mà đấu nổi.

- Diệp Tử không biết đánh piano, có thể giả vờ đúng với nhạc không phải dễ đâu, mà Tôn Tôn lại nhảy múa trên đàn, ảnh hưởng tới chất lượng âm thanh, nên đàn trước phát băng, cũng không hoàn toàn coi là giả.

Tần An cười lấy lòng, dù biết chắc Ngải Mộ cũng sẽ không nói ra, thái độ cần phải có:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch