Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 64: Bị lấy làm bia đỡ đạn. (2)

Chương 64: Bị lấy làm bia đỡ đạn. (2)


Lý Tâm Lam tính cách nội tâm nhút nhát, lí nhí cảm ơn không dám đụng vào.

- Cháu học sơ trung đúng không, chuyên môn đi đón bạn gái à, rất biết quan tâm bạn gái nhé.

Đúng như Tần An dự đoán, Đường Khiêm Hành ít khi công khai tới chỗ cô thế này, tâm tình Tề Mi cực tốt, trêu chọc Tần An:

- Gần đây có một tên lưu manh cứ kiếm cớ đưa chị Tâm Lam đi học, ngày nào cũng quấy rầy chị ấy, nên cháu làm hộ hoa sứ giả.

Tần An mở nắp ***, cho ống hút vào rồi mới đưa Lý Tâm Lam:

- Ồ, thì cô bé cũng lớn tuổi hơn cháu, không tệ.

Tần An nghe là hiểu ngay, Tề Mi nhiều tuổi hơn Đường bí thư.

- Chuyện này cháu nên nhờ Quân Tử, dù sao hai đứa không cùng trường, cháu không thể trông cô bé suốt ngày.

Đường bí thư còn rất trẻ, tâm tính chưa bị quan trường làm trơ lỳ, có qua có lại góp ý:

Quân Tử lúc nào cũng bộ dạng lười nhác chẳng muốn nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu với Tần An, phiền toái của Tần An với hắn mà nói chỉ là chuyện nhỏ tới mức không thể nhỏ hơn, nhấc tay một cái là xong.

- Nhưng mà đuổi lưu manh đi rồi, cháu không còn cớ ngày ngày đưa chị ấy đi học nữa, vậy phải làm sao? Chú Đường, chú phải dạy cháu.

- Cháu mà còn cần dạy sao, thằng quỷ ranh.

Tề Mi lấy ngón tay xỉa vào trán Tần An:

Phần tình cảm này của Tề Mi có thể gọi là khổ luyến, có kết quả hay không chưa biết, tới ngay cả cơ hội được công khai cũng xa vời, cô cô gái nào không muốn quang minh chính đại ở cạnh người mình yêu? Nhưng Tề Mi phải dùng mọi cách che dấu người ta, bây giờ ở trước mặt Tần An, có có thể bù đắp phần nào tiếc nuối này, bất giác càng thấy thằng bé này thân thiết.

Chuông kêu leng keng, bánh xe quay vèo vèo, thiếu niên đạp xe khoan khoái, cô gái yên tĩnh ngồi sau, hai tay giữ chặt lấy mép váy trên đầu gối.

Ăn xong không để Quân Tử lái xe, Tần An chở Lý Tâm Lam về.

Đến ngoài khu tập thể, Tần An trả lại cho Lý Tâm Lam, không ngờ thấy mắt cô đỏe hoe, nốt tàng nhang trên cánh mũi giật khẽ, tựa hồ đang cố nén khóc.

- Chị làm sao thế?

Tâm sự của nữ nhân khó hiểu, con gái đang tuổi dậy thì càng phức tạp, Tần An hoàn toàn không hiểu làm sao Lý Tâm Lam lại khóc, có chuyện gì xảy ra đâu chứ, dò hỏi:

- Bị bụi vào mắt à?

- Em, em đi nói linh tinh với người ngoài gì đấy, chúng ta, rõ ràng, rõ ràng không phải...

Lý Tâm Lam dậm chân, chạy sang một bên, ôm mặt ngồi xụp xuống chân tường:

Chuyện này mà cũng khóc được? Cùng chị An Thụy cũng nói đùa như thế mà, có vấn đề gì đâu, Tần An cũng ngồi xuống, nhổ một cọng cỏ đuôi chó, cọ lên má Lý Tâm Lam:

- Em không nói như thế, người ta sao chịu giúp chúng ta?

Lý Tâm Lam gạt cọng cỏ ra, quay mặt sang một bên, cảm thấy khóc trước mặt Tần An nhỏ hơn mình rất mất mặt, ủy khuất vô cùng.

- Nếu chị bị Đồ Cương quấy nhiễu, người ta bằng vào cái gì mà giúp chị, không thân cũng chẳng quen, nhưng nếu chị là bạn gái em thì khác rồi.

Tần An kiên nhẫn giải thích, nghịch ngợm dùng cọ vào má Lý Tâm Lam:

Lý Tâm Lam bị cỏ làm ngứa ngáy, không nhịn được bật cười.

- Vừa khóc vừa cười, xấu hổ thế.

- Ai khóc chứ, bị bụi vào mắt.

Lý Tâm Lam cũng hơi xấu hổ, chẳng hiểu vì sao vừa rồi lại phản ứng mạnh như thế, hứ một tiếng quay đầu đi.

Tần An nhún vai bất lực.

Về tới nhà vui mừng phát hiện có khách, một mái tóc dài bóng mượt đi tới đâu cũng thành tâm điểm, khuôn mặt dịu dàng khiến người ta thấy bình yên, ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha, hai tay để tự nhiên ở đầu gối, ung dung ưu nhã, thế gian độc nhất vô nhị, làm người ta gặp một lần khó quên, An Thủy!

***

(*) Tạ Hùng Lợi chính là giáo viên của tác giả, trong truyện có khá nhiều nhân vật dựa theo hình mẫu có thật.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch