Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 649: Đi ngủ nhờ. (1)

Chương 649: Đi ngủ nhờ. (1)



- Vớ vẩn, ai để ý mấy lời linh tinh của cậu làm gì.

Bành Hi Hiền cười khẩy cố chống chế, nhưng lừa người sao lừa được mình, trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ đúng như y nói, vì tiềm thức mình cho rằng không bằng y, không đúng, y chẳng phải tự nhận nói linh tinh rồi à? Sao mình còn nghĩ theo hướng đó... Nhưng mình tin là nó linh tinh, tức là tin điều linh tinh nói nói, mà đúng là vừa rồi mình không hoài nghi... A, thằng nhóc này thật đáng ghét.

- Tần An, cháu đang làm cái gì thế? Cháu có thấy ai làm như cháu không?

Tần Hướng Sơn đi tới không nhịn được cười:

- Đây là Tần An cháu anh à, rất tốt, tôi thích những đứa bé thật thà, không giả bộ, rất thú vị, cháu thích ăn gì cứ lấy, không cần phải ngại.

Trần Hà Khôn cười vỗ vai Tần An:

- Bí thư Trần nói thế làm cháu xấu hổ rồi, có điều cháu cũng đã lấy đủ, bác cho cháu mang về nhà là được.

Tần An nghịch ngợm nói, không để người ta thấy mình không biết lễ phép:

- Đứa bé này không tệ, phóng khoáng lắm.

Trần Hà Khôn khen Tần An vài câu rồi cùng Tần Hướng Sơn đi nơi khác:

- Có cần tôi lấy cho một cái hộp không? Nói không chừng anh được bí thứ Trần Khen đấy.

Tần An cầm cái dĩa lên xua xua trước mặt Bành Hi Hiền:

- Cám ơn, không cần đâu.

Bành Hi Hiền không chịu được bộ dạng đắc ý đó, nén giận bỏ đi:

Bữa tiệc còn chưa kết thúc nhưng đã khá muộn, trong nhà có con nhỏ, Lý Thục Nguyệt, Liêu Du nói khéo vài câu rồi cáo biệt rời đi, Tần An cũng tranh thủ cơ hội đi theo, chuồn khỏi bữa tiệc ngay từ đầu đã không muốn tham gia.

- Tần An, phạt em không được nói chuyện trên đường về.

Lý Thục Nguyệt nhìn Tần An qua gương chiếu hậu, lúc nãy Tần An đi tới bên cạnh khiến cô đón nhận không biết bao nhiêu ánh mắt quái dị, khiến cô chỉ muốn chạy thật nhanh khỏi đó:

- Em đã không thích đi thì đừng đi, còn bày trò làm cái gì?.. Không, không được nói, chị không cần nghe lý lẽ của em.

Tần An nhe răng cười, chị dâu đoán ra rồi, nếu không bày trò, bác hai đã giới thiệu y với một đống người buồn chán, sau này gặp chuyện tương tự lại kéo y đi, thế thì phiền chết.

Liêu Du chỉ biết lắc đầu, cô thì sớm lĩnh giáo trò oái oắm của Tần An rồi, chuyển chủ đề:

- Thục Nguyệt, Nhiếp Nhiếp và Tần Viên chơi với nhau hợp lắm đấy.

- Hai đứa không chênh nhau bao nhiêu phải không, có vẻ Tần Viên lớn hơn vài tháng?

Lý Thục Nguyệt rất nhớ con trai, chỉ là cô không thế nào trông cả hai, ngày nào cũng gọi điện về nói chuyện với Tần Viên:

- Đúng thế, Tần Viên lớn hơn chừng một tuổi, ra dáng anh lớn lắm, rất biết chiếu cố Nhiếp Nhiếp.

Liêu Du cao hứng đáp, trẻ con đáng yêu luôn làm tâm trạng người ta vui vẻ:

- Lần trước tôi về nhà nhìn hai đứa chơi với nhau, Nhiếp Nhiếp rất yên tĩnh, tôi rất thích, Tần Thấm quá nghịch ngợm phá phách, suốt ngày không chịu yên.

Suốt cả dọc đường hai người liên tục nói chuyện con cái, Tần An chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi thất thần, y cũng có một đứa con, nhưng giờ chỉ có thể cất kỹ trong tim thôi.

- Cô giáo Liêu.

Diệp Trúc Lan nghe tiếng bấm chuông đi ra mở cửa, thấy Liêu Du thì mừng rỡ reo lên, cô giáo mà ngày nào cũng gặp trong suốt ba năm, xa cách lâu cũng rất nhớ:

- Tần Thấm, mau chào dì đi.

Lý Thục Nguyệt lấy khăn ra lau bàn tay còn dính bẩn của Tần Thấm, dẫn tới trước mặt Liêu Du:

- Dì là mẹ Nhiếp Nhiếp à?

Tần Thấm nhớ rồi nó có gặp dì này vài lần, tới nhà đón em nó đi:

- Ừ, dì là mẹ Nhiếp Nhiếp, Tần Thấm lại cao lên rồi.

Liêu Du xoa đầu Tần Thấm:

- Dì ơi, cháu cho dì Tần Viên, đổi lấy Nhiếp Nhiếp được không?

Tần Thấm vội vàng nói, lại cảm thấy vậy không hay:

- Đổi một lúc thôi, cháu cũng thích Tần Viên nữa.

- Tần Viên mà biết chị nó không thích nó nữa, nhất định rất thương tâm.

Diệp Trúc Lan làm bộ mặt buồn thiu:

- Cho nên mới đổi một lúc thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch