Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 666: Nhiệm vụ được giao. (2)

Chương 666: Nhiệm vụ được giao. (2)
Còn Diệp Trúc Lan lại khác, lúc nào cũng sôi nổi, ngây thơ lại thân thiện, bây giờ theo mái tóc quoăn, đôi mắt to long lanh, mũi xinh xinh, môi cong cong hồng nhạt, má hơi phính phính, giống như tiểu công chúa trong TV vậy, làm ai cũng muốn bẹo má một cái, Tần An nhìn cô suốt còn muốn chuyển lớp, nói gì tới nam sinh, bày đủ cách tiếp cận.

Tần An mỉm cười về lớp, vậy là ổn rồi, giờ tới lượt y phải tập trung hoàn thành nhiệm vụ, một tháng tới y sẽ phải liên tục tham gia chinh chiến các kỳ thi khác nhau, nếu lần đầu Tần An mang chút hoài nghi, chỉ muốn đánh giá thực lực bản thân ở đâu, lần này y tràn trề tự tin, mục tiêu của y chỉ có một, vị trí đứng đầu toàn tỉnh.

… ….

Từ khi đường quốc lộ cấp cao giữa tỉnh thành và thành phố Lâu Tinh được khai thông, xúc tiến cực lớn giao thông qua lại giữa hai thành phố, có thể nói Lâu Tinh đã tiến vào tầm ảnh hưởng kinh tế của tỉnh thành, với người Lâu Tinh, cảm thụ trực quan nhất là từ nay lên tỉnh thành chỉ mất một tiếng đi xe thôi.

Tần An cùng các học sinh tham gia thi Olympic ngồi trên chiếc xe khách lớn đi lên tỉnh, đi theo còn có phó chủ nhiệm Lưu Nhân và giáo viên dẫn đội của các huyện, không khí căng thẳng, không mấy ai nói chuyện giao lưu, cũng phải thôi, đây không phải là kỳ thi tuyển chọn như lần trước, mà thi tranh giải thực sự.

Tới nhà khách, mọi người tới phòng xếp hành lý nghỉ ngơi một lúc cũng tới giờ cơm.

Nhà khách này là đơn vị thuộc sở giáo dục tỉnh, về nguyên tắc thì ban tổ chức cuộc thi không phụ trách việc ăn ở của thí sinh, do thí sinh tự chịu trách nhiệm, học sinh nào gia đình khó khăn có trường giúp, song học sinh tham gia thi ở trọ trong nhà khác có giá ưu dãi. Rất nhiều học sinh lần đầu bước ra khỏi vùng quê nghèo khó, nhìn nhà khách bình thường rụt rè chùi chùi chân xuống đất mới đi vào.

Từ trên xe xuống không lâu, đa phần mọi người không có hứng thú ăn uống, song ai cũng phải tới nhà ăn, người phụ trách phía ban tổ chức có vẻ cứng nhắc, nhất quyết yêu cầu học sinh phải tuân theo lịch trình, chiều này tất cả còn có hoạt động chung.

Lần này học sinh Nhất Trung tham gia thi số học tỉnh chỉ có ba người, hai người khác là học sinh năm thứ ba, tên Lục Hổ (Land Rover) và Lý Mục, một là xe sang một là danh tướng, rất đặc sắc.

Ngồi cùng cái bàn dài với bọn họ là năm học sinh khác có vẻ tới cùng trường, bọn họ mặc đồng phục của hệ cao trung ĐH sư phạm Tương Nam, cũng như lúc ở trên xe, không khí rất nặng nề, chẳng ai nói năng gì cả.

Đh sư phạm Tương Nam là trường có hạng trong số đại học sư phạm cả nước, mỗi năm số học sinh thi đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại chiếm một phần ba toàn tỉnh.

- Chúng tôi có làm bài thi cuối kỳ do trường các cậu ra năm ngoái đấy, rất khó.

Lý Mục có vẻ là người hòa đồng, chủ động bắt chuyện với đối phương:

- Các cậu trường nào?

Tên béo ngồi cạnh quay sang hỏi, học sinh thành tích tốt mà béo chiếm tỉ lệ cực ít, tên này rõ ràng ngoại lệ, sự kiêu ngạo cũng nhiều như đống thịt mỡ của hắn:

- Nhất Trung thành phố Lâu Tinh.

- Chưa bao giờ nghe qua.

Tên béo cực kỳ phũ phàng, tiếp tục ăn uống, hắn và Tần An là số ít xới bát cơm đầy:

- Thi Olympic tỉnh năm ngoái, số học sinh được giải của trường tôi đứng trong top 10.

Tự tôn của thiếu niên rất mẫn cảm, Lý Mục lên tiếng vì trường mình:

- Trường tôi thứ nhất, thứ nhì là trung học Trường Lâm, thứ ba là Nhất Trung tỉnh, số người đạt giải ba trường đứng đầu gộp lại nhiều hơn gấp đôi toàn bộ số trường khác gộp vào.

Tên béo rõ ràng không coi ai ra gì:

Mình có ý tốt, không ngờ đối phương khó ưa như vậy, Lý Mục chẳng thèm nói chuyện nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch