Tần An phát hiện hương vị năm mới còn là vấn đề nhu cầu và tâm thái nữa, khi lớn lên, những thứ khát vọng năm mới không còn, lúc nhỏ đợi đốt pháo, kẹo, tiền mừng tuổi, nghỉ học, sau này lớn lên những thứ mong đợi ở năm mới không có nữa, thay vào đó là phải xã giao mệt mỏi, thực hiện trách nhiệm của người trưởng thành, khi mất nhiều hơn được, vị năm mới tất nhiên phai nhạt.
Bây giờ tuy mang linh hồn người trưởng thành, cho dù không để ý đốt pháo, tiền mừng tuổi hay bánh kẹo, nhưng trong nhà đầy đủ từ ông nội tới Tần Thấm, mọi người đều trong tầm mắt, đó là điều y thích nhất, đó là tâm thái thay đổi.
Tần An xem tiết liên hoan xuân đã mấy lần rồi không còn hứng thú nữa, hồi đó chưa có nhiều phương tiện giải trí, liên hoan Tết Xuân được phát đi phát lại suốt dịp Tết, mắt nhìn quanh.
Tần Thấm đang ôm chân An Thủy nũng nịu gì đó, còn nghe nó đòi ngủ với An Thủy, tay cầm kẹp tóc bọ rùa đáng yêu mà An Thủy tặng, hỏi hết cái này tới cái nọ, An Thủy cực kỳ kiên nhẫn trả lời, chị dâu cứ nói An Thủy sau này nhất định sẽ thành người mẹ tốt.
Cho tới giờ Tần An vẫn không hiểu Tần Thấm lấy cái gì phán quyết mức độ thân mật, mới đầu thấy nó không thích Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, còn nghĩ rằng không thích các cô cái xinh đẹp, sẽ đáng yêu hơn nó. Nhưng Tần Thấm lại thích An Thủy, cũng thích cả Đường Mị, Đường Mị có vẻ thực sự xinh đẹp, chẳng qua là thích ăn mặc tệ hại thôi, rốt cuộc vì sao? Tần An không hiểu.
An Hứa Đồng đột nhiên đi tới vỗ vai Tần An:
- Ra ngoài nói chuyện.
Tần An như cún con ngoan ngoãn theo ông ra sân, cho dù cha vợ y là người thông tình đạt lý, hiền hòa, nhưng ở bên cạnh ông, Tần An luôn có áp lực vô hình, đại khái cách ngại tự nhiên giữa cha vợ con rể.
An Hứa Đồng đứng dưới bụi trúc, nhìn cá vàng bơi lội trong ao nhỏ:
- Thực ra bác tới đây để cám ơn cháu đấy.
- Dạ?
Tần An không hiểu ra sao, y đâu làm gì:
- Chắc cháu cũng biết An Thủy còn đứa em gái tên là An Lạc, khi đó nó và An Lạc có chút va chạm, tới trong nước giải khuây, thế là gặp cháu, đây là duyên phận, nói coi cháu như em trai, cũng có thể nói là bản năng bù đặp tình cảm với An Lạc.
An Hứa Đồng vỗ vai Tần An cái nữa:
- An Thủy là đứa sống nặng tình thân, chuyện hai chị em làm nó rất buồn, cháu không tệ, rốt cuộc làm An Thủy vui vẻ lại như xưa. Đây là thời cơ tốt, tình cảm chị em nam nữ làm sao mà đơn thuần mãi được, cháu năm nay tuổi mụ mười sáu rồi, không còn là trẻ con, nếu muốn theo đuổi chị An Thủy thì phải quyết tâm lên, đừng để như bác ngày xưa.
Tần An toát mồ hôi, lại có cả cha vợ khuyến khích người ta theo đuổi con gái mình nữa à?
Cuối năm 1995, hai chị em không biết vì lý do gì mà giận nau, An Thủy nghe nói Tần Hướng Sơn muốn về Đại Lục liền đi theo chơi.
Hoàn cảnh đơn giản tự nhiên như trấn Thanh Sơn đúng là thích hợp cho An Thủy giải khuây, An Lạc cũng tới Đại Lục, nhưng lại một mình ở Bắc Kinh, quan hệ hai chị em rạn nứt, nhưng không ngờ vì thế An Thủy gặp Tần An, coi như là bù đắp.
Thì ra đó là nguyên nhân chị An Thủy lại tới trấn Thanh Sơn, trước kia Tần An có hỏi, chị An Thủy chỉ nói là đi chơi, không phải sau này quan hệ hai chị em rất tốt sao?
- An Lạc và Đường Mị rất thân thiết, hai đứa nó hẹn nhau tới Hong Kong chơi, An Lạc năm nay không có thời gian ở bên chị nó vào Giang Sinh, lại không quên đi chơi với Đường Mị... À, bác quên chưa nói, Đường Mị là Đại tiểu thư Đường gia.
An Hứa Đồng thuận miệng nói:
An Lạc và Đường Mị là bạn thân? Chuyện này là sao, Tần An chưa bao giờ nghe nói tới.
- Cháu biết, Đường Mị là bạn cùng lớp với cháu.
Tần An nheo mắt lại, nhìn con cá vàng quẫy đuôi bơi qua bơi lại, sau đó làm nước bắn lên chui vào trong đám rêu không nhìn rõ nữa:
- Đường Mị là bạn học cùng lớp với cháu à?
An Hứa Đông đột nhiên có chút cảm giác kỳ quái, không rõ lý do, có điều xem như là một loại duyên phận:
Hai người ở ngoài nói chuyện chỉ một lúc lại đi vào, trong phòng vẫn hết sức náo nhiệt, chỉ có Tần Viên đã ngoan ngoãn được bà nội bế đi ngủ rồi, Tần Thấm thì vẫn kiên trì, nhưng hai mí mắt cứ liên tục gọi nhau rồi, nhưng nó vẫn đòi ngủ cùng chị An Thủy.