Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 707: Đón năm mới. (3) (1)

Chương 707: Đón năm mới. (3) (1)



Tưởng tượng ra khuôn mặt tức giận của Tôn Tôn thôi là Tần An đã thấy buồn cười, trêu chọc cô bạn nghiêm túc này là thú vui bao năm của y, cố tình nói:

- Mình cho bạn tiền mừng tuổi.

- Mình không phải trẻ con, chỉ Diệp Tử mới mắc bẫy, vừa rồi mình đã gọi điện cho Diệp Tử, cũng đòi mình mừng tuổi, thật giống nhau, hừ.

Tôn Tôn hừ một tiếng thật to vào điện thoại để Tần An nghe rõ sự bất mãn của hình:

- Đón năm mới càng đông người càng náo nhiệt...

Tần An cười ngượng, câu này có thâm ý, đồng thời thích hợp vào lúc này, năm mới mà chỉ có hai người thì không thấy không khí Tết, Tết cũng không phải là lúc nói chuyện lãng mạn, hai người lãng mạn thì lúc nào cũng được, nhưng năm mới là lúc tưởng niệm gia đình, tưởng niệm cái không khí cả nhà quây quần đoàn tụ náo nhiệt, thiêng liêng ấm cúng, chứ không phải lúc nói chuyện yêu đương:

- Vậy thì ai nấu cơm Tất Niên?

Tôn Tôn hơi do dự:

- Đương nhiên là mình làm rồi.

Tần An thành ý đầy đủ mười phần:

- Thế còn được, có điều đợi chúng ta lớn hơn đã...

Tôn Tôn không nói đùa, cũng không thích nói một cách tùy tiện, Diệp Trúc Lan không biết xấu hổ khẳng định cao hứng chạy tới ngay, nhưng quả nửa bị cha mẹ bắt về, mình không ngốc như thế:

Tần An biết dừng đúng lúc:

- Mấy ngày nữa lên tỉnh thành rồi, bạn nói với cha mẹ chưa?

- Vẫn chưa, cha mẹ mình tới giờ còn chưa thống nhất ý kiến, chưa đón ông ngoại mình tới ăn Tết, nên cả nhà vẫn phải tới nhà ông nội, khi đó mình nói. Có điều hẳn là không có vấn đề, mẹ mình rất tán đồng chuyện mình theo đuổi ước mơ, còn cha mình thì quá nửa sẽ nghe mẹ mình, nếu mình cương quyết, cha mình dù phản đối cũng sẽ phải cân nhắc.

Tôn Tôn nói rất rành rọt, chứng tỏ đã cân nhắc các khả năng kỹ càng rồi, cho thấy sự nghiêm túc của cô:

- Mình chỉ lo là có mỗi hai chúng ta, không có người lớn đi cùng, cha mẹ mình không yên tâm.

- Đừng lo, còn có cả chú Vương mà.

Tần An gọi điện thoại xong, vươn vai ngáp một cái chuẩn bị đi ngủ thì lại có điện thoại, số lạ, Tần An vừa nhận máy vừa đoán là ai.

- Xin chào, có phải là cái người tên Tần An của Tần gia trấn Thanh Sơn không?

Giọng rất lạ, Tần An quét qua đầu một lượt không có chút ấn tượng nào, nghi hoặc nói:

- Năm mới vui vẻ, tôi chính là cái người tên Tần An của Tần gia trấn Thanh Sơn đây.

Người hỏi đã lạ, người trả lời cũng quái.

- Năm mới vui vẻ, tôi là An Lạc, An trong an định, Lạc trong sông Lạc, nghe tiếng từ lâu.

Tiếng cười khe khe truyền tới, như muôn mũi kim đâm sâu vào tận linh hồn.

…. ….

- Uống trà là thưởng thức hương trà, vị trà, cũng là thưởng thức nhân tâm, nước trà chảy qua răng lưỡi, xuống dưới hỏng, rửa linh hồn.

- Uống trà phải cần một không gian tĩnh mịch lắng đọng, còn không sẽ thành tục khí. Có điều trà nghệ đã là thứ biểu diễn thì không thể thiếu được không khí vui vẻ.

Cô gái đẩy cửa sổ, gió mang theo hơi nước bên sông ùa vào, tóc mai cô khẽ lay động, áo sam màu xanh, sai ngọc cổ điển, tâm lan huệ chất.

- Theo lý mà nói anh và chị tôi quen nhau bao lâu như thế, chúng ta sớm nên gặp nhau mới phải, nhưng tôi mãi không có cơ hội tới thăm người bạn Trung Quốc của chị ấy.

Cô gái đưa cốc trà tới:

- Tôi là An Lạc, An trong an định, Lạc trong sông Lạc, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Tần An tay nắm chặt điện thoại, ngây ra nhớ tới cảnh tượng mình gặp An Lạc lần đầu, hai người đáng nhẽ rất nhiều năm sau mới gặp, Tần An cẩn thận bố trí mọi thứ chờ đợi ngày đó tới, đột nhiên mọi thứ loạn cả rồi.

- A lô... A lô..

- Nói chuyện với tôi căng thẳng lắm à? Vì sao không nói? Chị tôi bảo cậu khéo nói lắm mà.

- Không nói là cúp máy nhé.

- Thực sự không nói gì mà.... Đường Mị, cậu ta không nói chuyện với mình, bạn có bấm đúng số không thế?

- Đúng rồi, tôi là Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch