Chương 731: Quan Âm đại chiến Hồ ly tinh, phần 1 (1)
Đường Mị đi tới xem thực đơn dán ở trên tường, sau đó chỉ huy đầu bếp bỏ ít muối, bớt ớt, bớt gừng..
- Này cô bé, thế thì còn gì là thịt bò xào ớt nữa.
Bác gái phụ bếp kiên nhẫn nói, chưa bao giờ thấy ai kén chọn như thế:
- Ăn hợp khẩu vị là được, còn là món gì không quan trọng.
Đường Mị chẳng để ý:
Lát sau đầu bếp cho thức ăn vào khay, còn tự mình đưa tới, nhìn Đường Mị cầm đũa gắp ăn thử.
- Không được, hơi nhiều muối.
Đường Mị nhướng mày:
- Vậy tôi làm lại.
Thái độ của đầu bếp không ngờ quá mức tốt, lại xào đĩa khác mang tới, Đường Mị vẫn nhướng mày, nhưng không nói gì, bê khay về chỗ.
- Lần nào cũng thế, lần sau tôi cho túi muối vào để khỏi đến nữa.
Bác gái tức lắm, lần nào Đường Mị tới cũng cầu kỳ kén chọn, nhưng biết sao, có lần hiệu trưởng Lý dẫn lãnh đạo thành phố tới tham quan, đoàn người đứng đợi mà cô gái này vẫn đứng chỉ huy đầu bếp đúng ý mình mới chịu, mà hiệu trưởng Lý chỉ đứng cười không quan tâm các lãnh đạo khác mất kiên nhẫn.
Đường Mị chuẩn bị xong xuôi nhìn về phía góc, không thấy Diệp Trúc Lan và Tần An đâu, chỉ có Tôn Tôn thong thả ăn uống, liền bê khay thức ăn ngồi xuống.
- Không biết hỏi đã ngồi à, nhỡ chỗ đó có người ngồi thì sao?
Tôn Tôn không vui mày hơi nhướng lên một chút:
- Cô trả lời có người thì tôi cũng ngồi, nói không có người thì tôi cũng ngồi.
Đường Mị thản nhiên đáp:
- Nên tôi không hỏi.
- Có ai ngang nhiên cướp chỗ vậy à?
Tôn Tôn lắc đầu, Tần An nói đúng, Đường Mị không thể nói lý được:
- Đã cướp chỗ rồi thì ngang nhiên hay rụt rè thì kết quả cũng chỉ có một, đổi thái độ cũng không đổi được thực tế, vậy sao không làm sảng khoái một chút.
Đường Mị rất ngang nhiên:
Lưu manh, có điều lời mắng người như thế, Tôn Tôn không tùy tiện nói, coi Đường Mị như không tồn tại, gắp miếng rau, nhỏ nhẹ nhai nuốt.
Đường Mị nhìn đôi mắt gần như yêu mị, gò má không khác gì đồ sứ tinh xảo, nhất là thái độ coi người khác như không khí, tức không chỗ phát tiết:
- Đừng làm bộ thanh cao, cái chuyện tranh cướp này cô kinh nghiệm phong phú quá còn gì?
Tôn Tôn nheo mắt.
- Tần An và Diệp Trúc Lan đâu?
Đường Mị không muốn dây dưa ở vấn đề này:
- Hôm nay Tần An gọi món Diệp Trúc Lan thích, hai người họ tranh nhau ăn, kết quả ăn quá no, bị căng bụng, hai người họ đi trước rồi.
- Tí xíu như vậy mà cần đi bệnh viện à? Diệp Trúc Lan quá được nuông chiều rồi.
Đường Mị nhíu mày:
- Ai nói đi bệnh viện, hơn nữa cậu ấy và Diệp Trúc Lan đi đâu liên quan gì tới cô?
- Tôi nói Diệp Trúc Lan thì liên quan gì tới cô.
Đường Mị và Tôn Tôn ngồi cùng chỗ cứ như hai thùng thuốc nổi:
- Diệp Trúc Lan là bạn tốt của tôi, tôi không thích có ai nói bạn ấy như thế.
Tính cách Diệp Trúc Lan là vậy, thích làm nũng, nhưng Tôn Tôn thấy không phải là nuông chiều, chỉ là phương thức biểu thị sự thân cận thôi, Diệp Trúc Lan cũng chỉ làm nũng với cô và Tần An:
- Bạn tốt?
Đường Mị cười lạnh:
- Có bạn tốt như cô đúng là may mắn của Diệp Trúc Lan đấy.
- Cô có ý gì?
Tôn Tôn vừa thẹn vừa giận, đây là vết thương lớn nhất của cô:
- Cô tự biết.
Tôn Tôn kiêu ngạo đưa mặt lên, thầm bảo mình đừng giận, nếu không sẽ mắc bẫy đối phương, đối phương càng khiêu khích, càng bình tĩnh:
- Đúng, tôi thích Tần An đấy, thích một người không gì sai, nhưng tôi không tranh giành hay cướp đi bất kỳ cái gì của Diệp Trúc Lan, tôi không phải cô.
Đường Mị trầm mặc, cô không ngờ Tôn Tôn lại thẳng thắn thừa nhận, sự kiêu ngạo kia, sự cố chấp kia, khuôn mặt đẹp đẽ tao nhã kia, nam nhân không điên đảo mới là lạ:
- Tôi hiểu, ba người vốn là bạn trước khi thích nhau, cô muốn duy trì chuyện này, nhưng nếu Tần An kết hôn với Diệp Trúc Lan, cô là người thứ ba, chỉ có thể lén lén lút lút suốt đời không có danh phận, cô chịu được sao?
- Tôi chẳng hứng thú cũng như nghĩa vụ phải trả lời cô, nhưng có vẻ cô không hiểu gì cả, vậy tôi nói cho cô biết, giống như thành tích học tập vậy, chúng ta theo đuổi thành tích để được vào trường học tốt hơn, nhưng nếu muốn theo đuổi tri thức, thì thành tích không phải là là thứ quan trọng nhất nữa, đó là điều tôi hiểu ra gần đây.