Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 737: Cô gái có nốt tàn nhang. (1)

Chương 737: Cô gái có nốt tàn nhang. (1)



- Xin chào, hiện giờ thợ trong hiệu chỉ còn lại một người, không biết hai vị đợi hay là từng người vào trước ạ?

Phục vụ viên đi tới lễ phép chào hỏi:

- Có học việc mà, nhân viên học việc là được rồi.

Tần An thấy thế vừa vặn, cửa hiệu này làm ăn tốt như thế, người ta không thể điều hết thợ lành nghề đi, đoán chừng nửa nọ nửa kia:

- Vâng ạ, hai vị đợi một chút, nhân viên học việc sẽ giảm giá một nửa, nếu có chỗ nào phục vụ không chu đáo xin thông cảm, trong quá trình phục vụ, nếu không hài lòng, tôi sẽ thay người, hai vị thấy thế được không ạ?

Phục vụ là một cô gái trên hai mươi, rất ưa nhìn, ăn nói cũng khéo:

- Được, cám ơn chị.

Tần An vẫn mặc đồng phục học sinh, cô gái tuy nói với y nhưng để ý tới Lý Thục Nguyệt hơn, hiển nhiên coi y đi theo chị mình chơi:

Phụ vụ mỉm cười, thấy Lý Thục Nguyệt gật đầu mới lui ra.

- Miệng em ngọt quá đấy.

Lý Thục Nguyệt giờ thừa biết Tần An là sói đội lốt cừu ra sao:

- Người ta cười ngọt, miệng em đương nhiên cũng ngọt rồi.

Tần An thật thà, nếu là cô gái mặt xưng xỉa thì không có chuyện này rồi:

- Mấy ngày qua bận quá, gót chân hơi đau, lát nữa chị ngâm thuốc.

Lý Thục Nguyệt vào phòng bao ngồi xuống, khẽ vặn lưng, cô vốn không phải tính cách nữ cường nhân, cả hội sở chị có cô và Tề Mi lo liệu, người mệt, lòng càng mệt:

Đối với mát xa chân, Tần An luôn cho rằng dùng nước nóng thông huyết mạch là đủ, còn các loại dược liệu, muối thì chưa chắc có tác dụng gì, tuy nói mát xa các huyệt vị giúp hấp thu thuốc nghe có lý lắm, nhưng Tần An chỉ coi đó là cớ để tăng giá lên thôi.

Lát sau phục vụ bê hoa quả và nước vào, đi cùng có thợ mát xa và học việc, thợ là cô gái chưa tới mười tám, quanh mũi có vài tàn nhang tên Trương Vân, làm Tần An thấy thân thiết, còn học việc là chàng trai trẻ trên hai mươi, trông thanh tú lắm, chỉ là hơi mong manh tên Vương Minh.

- Trương Vân, cô làm cho... anh đây, tôi phục vụ cho chị này.

Vương Minh sai bảo:

Trương Vân đáp lời, nhưng không làm gì, vì theo lý thì phải để khách chọn, chứ không phải tự mình chọn.

Tần An càng nhíu mày, học việc lại chỉ huy thợ? Thông thường một người thợ chỉ dẫn một giúp việc, tuy không nói là quan hệ sư đồ thực sự, song phải có sự tôn trọng chứ.

- Rửa chân cho tôi.

Tần An chỉ Vương Minh:

- Kỹ thuật của tôi không tốt.

Vương Minh mắt nhìn Lý Thục Nguyệt, hiếm khi nào có khách nữ, lại còn trẻ trung xinh đẹp như vậy:

- Vừa vặn, chị ấy mệt, cần thợ mát xa, còn tôi thì tùy tiện là được.

Khách nói thế Vương Minh không tiện kiên trì, bê chậu ngồi dưới ghế nằm của Tần An chuẩn bị, lòng có vài phần tức giận, đúng là thằng nhãi lấc cấc, không tìm con gái rửa chân cho, lại muốn mình.

Lý Thục Nguyệt chọn loại dược liệu có tác dụng tẩy da chết, còn Tần An chẳng chọn thêm gì hết làm Vương Minh càng khó chịu, trừ tiền phục vụ cố định ra, tiến cử dược liệu nâng cao giá thành mới là phần thu nhập chính, hắn là học việc, tiền vốn ít hơn thợ một nửa, giờ khách không dùng thuốc thì chỉ kiếm được ít tiền công ít ỏi, trong lòng chửi luôn mồm.

Tần An cầm cốc lên quan sát:

- Cốc thủy tinh khó rửa sạch nhất, phục vụ là phải quan tâm tới từng chi tiết nhỏ, chị xem, dấu tay đầy ra thế này, ai dám uống?

Lý Thục Nguyệt nhíu mày:

- Lá trà càng không tốt, đây là loại trà chưa tới 20 đồng một cân, thế này không khác gì gân gà, chẳng giá trị gì cả.

Hai người trò chuyện, Trương Vân không để ý chỉ hỏi xem Lý Thục Nguyệt thấy mát xa thế đã vừa chưa, Vương Minh thì sẵn khó chịu với Tần An, nghe thấy y và Lý Thục Nguyệt soi mói, thầm đắc ý, thì ra là đối thủ tới phá, cùng nghề là oan gia, lát nói với chủ hiệu đuổi khách.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch