Cảnh tượng động lòng người luôn từ trong cuộc sống từ từ tích lũy lại, cơ thể thành thục của chị dâu như quả chín chảy mật, nhiều nữ nhân sau khi sinh con trở nên đẫy đà một chút, nếu như giữ được vòng eo gọn gàng, mông sẽ thêm hấp dẫn, lọt vào mắt nam nhân càng ngon lành.
Lý Thục Nguyệt có khí chất thanh đạm điềm tĩnh, giảm thiểu không ít ý nghĩ thô bỉ của nam nhân, chính vì thế khi cô tình cờ lộ ra chút gợi cảm, càng khiến tim Tần An đập thình thịch.
Tần An không dám nhìn nhiều, nếu không đầu óc thế nào cũng suy nghĩ theo hướng không lành mạnh.
Lý Thục Nguyệt một tay giữ cổ áo, như sợ bất cẩn chút khiến ánh mắt y chui vào:
- Còn không mau ra ngoài đi, đứng đây cho người ta ghét.
Tần Thấm nhìn chú đi ra, chớp chớp mắt hoi:
- Chú, sao lại đỏ mặt thế, có phải xấu hổ không?
Trong bếp truyền ra tiếng cười khúc khích.
- Chú không xấu hổ mà là đang suy nghĩ một vấn để hết sức phức tạp, làm đầu cần nhiều dưỡng khí, máu đưa nhiều dưỡng khí lên đầu, khiến cho má đỏ.
Tần An nói rất đường hoàng, chưa bao giờ thiếu lý lẽ vặn vẹo:
- Cháu không hiểu, xấu hổ mới đỏ mặt.
Tần Thấm rất cố chấp:
Tần An đã chuẩn bị sãng sàng thi Olympic vật lý, Chu Nhã Nam nói không sai, mỗi người có ưu thế độc đáo riêng, không cần phải tự ti khi đối diện với người nỗ lực, Tần An cũng rất nỗ lực, cực kỳ nỗ lực, vật lý và số học giống nhau, là môn học mới học thì khô khan buồn chán, đi khi nắm bắt được nó, sẽ ngày càng phát hiện thú vui trong đó.
Để chuẩn bị cho kỳ thi, mỗi ngày Tần An đều học tới hơn 12 giờ, nhắn tin chúc ngủ ngon Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn rồi lại rửa mặt học bài, sáng dậy sớm học bài, trước khi đi học tranh thủ gọi điện hỏi thăm cha mẹ và ông nội.
Đường Mị không quấy rầy y nữa, cuộc sống liền trở nên yên bình hạnh phúc, hết thảy đều thuận lợi, khi Tần An bước vào trạng thái tốt nhất, sẵn sàng cùng hai cô gái lên tỉnh thành dự thi thì có có một tin tức làm y suýt nữa rơi cả điện thoại.
Khuông Vịnh Mai từ trấn Thanh Sơn tới, nói muốn chúc mừng sinh nhật con gái.
Vương Hồng Kỳ lái xe đưa Tần An tới tiểu khu Thanh Viên, vốn là định đón người lên tỉnh thành, dưới khu nhà gặp Diệp Trúc Lan, hiển nhiên là Diệp Trúc Lan gặp mặt thương lượng đối sách.
- Mình nói là xuống mua ít đồ ăn.
Diệp Trúc Lan mặt rầu rầu:
Tần An lấy từ trong xe một phong chocolate đưa cho Diệp Trúc Lan.
- Làm gì, người ta không có tâm trạng ăn.
- Bạn bảo xuống mua đồ ăn mà, phải có cái gì đó mang lên chứ, nếu không mẹ bạn đoán ra hai chúng ta gặp nhau mất.
Tần An nhíu mày, Khuông Vịnh Mai tới đây ý đồ chẳng lành, hôm từ tỉnh thành cùng Tôn Tôn về được Diệp Trúc Lan kể chuyện cô nói mơ, Tần An đã biết có phiền toái, nhưng sau đó Khuông Vịnh Mai không hành động gì, đoán chừng vì nghĩ con gái và Tôn Tôn ở cùng nhau nên không xảy ra chuyện, lần này đột ngột lên như thế chẳng biết có phải vì biết Diệp Trúc Lan sẽ cùng mình lên tỉnh thành không:
- Giờ phải làm sao đây?
Diệp Trúc Lan cuống rồi, bình thường còn có chút ý kiến chứ khi đối diện với cha mẹ, nhất là vấn đề này thì cô hoàn toàn vô dụng:
- Bạn có nhớ ra được là rốt cuộc nói mơ cái gì không?
Đây là điểm mấu chốt, có điều Khuông Vịnh Mai có thể nhẫn nại tới bây giờ, Tần An đoán là tin tức Diệp Trúc Lan tình cờ tiết lộ còn chưa quá nghiêm trọng:
- Tỉnh lại còn không nhớ nói gì là bây giờ?
Diệp Trúc Lan lo lắng hết sức:
Tần An nắm tay cô an ủi:
- Không sao, để mình nghĩ cách. Đầu tiên là thăm dò thái độ mẹ bạn, lúc này chúng ta không cách nào tránh được mẹ bạn rồi, kết quả tốt nhất là cùng mẹ bạn tới tỉnh thành tổ chức sinh nhật.
- Nếu được thế thì tốt nhất, không thì thôi, chúng ta còn nhiều thời gian mà, đợi bọn mình lớn lên ròi, không ai ngăn cản nữa.
Diệp Trúc Lan vui mừng, có người trong lòng, có bạn tốt nhất, lại có mẹ, sinh nhật như thế còn gì bằng:
Tần An cười gật đầu, một số chuyện nhìn có vẻ là xui xẻo, thường ẩn chứa cơ hội.