Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 758: Lẫn lộn hết cả. (2)

Chương 758: Lẫn lộn hết cả. (2)


- Dì Khuông, Diệp Tử học rất tốt, lần này còn quyết tâm vào top 10 trường nữa.

Tôn Tôn lên tiếng nói đỡ, trừng mắt trấn áp không cho Diệp Trúc Lan ý kiến, lần trước cô qua được ải thầy Cung cũng là nhờ thành tích học tập:

- Thành tích chỉ là một phương diện thôi.

Khuông Vịnh Mai đặt chén trà xuống, thái độ trở nên nghiêm túc:

Diệp Trúc Lan tim đập thịch một cái, không xong rồi, cô thấy dáng vẻ này của mẹ rất nhiều lần khi tranh luận với cha mình, tiếp sau đó luôn không có chuyện gì tốt, mẹ rất có thể không cho cô ở cùng Tôn Tôn nữa mà chuyển vào KTX, hoặc tệ hơn nữa yêu cầu Tần An tạm thời hạn chế tiếp xúc với mình, để không ảnh hưởng tới học tập, bất kể là điều nào cô cũng không muốn.

Tần An hít sâu một hơi như lấy quyết tâm rồi đột nhiên đứng lên đi tới chỗ hai cô gái, nhưng bất ngờ y lại nắm lấy tay Tôn Tôn trước ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ con Diệp Trúc Lan:

- Dì Khuông, cháu có chuyện muốn nói:

- Cậu điên rồi sao?

Tôn Tôn nói nho nhỏ, giật tay ra nhưng không được, không rõ Tần An định làm cái gì, kinh hãi vô cùng:

Diệp Trúc Lan hoang mang nhìn cảnh tượng trước mắt, bắt gặp ánh mắt Tần An nhìn thẳng mình, dần bình tĩnh lại, khẽ gật đầu, cô tin tưởng Tần An, cũng giống như lúc Đường Mị ôm Tần An trước mặt mọi người vậy, tuy không vui, song không hề nghi ngờ.

- Dì đi theo bọn cháu một chút được không ạ?

Tần An nắm tay Tôn Tôn mời Khuông Vịnh Mai vào phòng ngủ của Tôn Tôn, cố tình để cửa he hé:

- Thế này là sao?

Khuông Vịnh Mai hồ đồ rồi, bà chắc chắn dù Tần An và con gái mình chưa yêu sớm thì cũng có tình cảm với nhau, nhưng bây giờ Tần An lại nắm tay Tôn Tôn ngay trước mặt con gái mình:

- Dì Khuông, trước khai học Diệp Tử có kể buổi tối bạn ấy nới mơ, sau đó dì bắt đầu hỏi chuyện về cháu... Cháu không biết Diệp Tử nói gì, nhưng chuyện của cháu và Tôn Tôn tới giờ vẫn dấu cha mẹ bạn ấy, mong dì đừng nói ra, cũng đừng nghĩ Tôn Tôn là cô gái hư, sẽ ảnh hưởng tới Diệp Tử.

Tần An thái độ vô cùng thành khẩn:

Tôn Tôn mặt đỏ rực cúi đầu xuống, dù biết Tần An mưu ma quỷ kế vô vàn thì cũng không sao lường được chuyện này.

- Vậy ra cháu và Tôn Tôn? Hai đứa..

Khuông Vịnh Mai ngỡ ngàng hết nhìn Tần An lại nhìn Tôn Tôn, vốn định dò chuyện con gái mình, không ngờ lại ra chuyện này, nhất thời chính bản thân không biết làm sao:

- Dạ.

Tần An gật đầu:

- Nhưng Diệp Tử...

Sắc mặt Khuông Vinh Mai rất không tốt:

- Nói nói mơ là thích cháu.

Dù chuyện này sớm đoán được rồi, bị Khuông Vịnh Mai nhìn tới, Tôn Tôn xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu, tên xấu xa kia lại nắm tay cô rất chặt, tức giận lén nhéo một cái.

- Cháu từng thích Diệp Tử, cũng thổ lộ với bạn ấy, nhưng Diệp Tử nói bạn ấy còn nhỏ, chưa muốn nghĩ tới chuyện này, hơn nữa biết Tôn Tôn thích cháu, nên tác hợp hai bọn cháu với nhau... Song bọn cháu vẫn là bạn tốt, đã hẹn cùng nhau lên đại học.

Tần An cố nhịn đau nói cho hết:

Nói mình chủ động? Rõ ràng chính bản thân mặt dày mày dạn sán tới, giờ lại đảo lộn trắng đen, Tôn Tôn kiềm chế lắm mới không há mồm ngoạm Tần An một cái, đồ xấu xa, cứ mở mồm ra là nói lăng nhăng.

Chuyện này hoàn toàn điên đảo mọi phán đoán của Khuông Vịnh Mai trước đó, nhìn Tôn Tôn cúi đầu đứng bên Tần An e thẹn không nói lên lời chỉ biết thở dài, cũng không thể lên tiếng trách Tần An và Tôn Tôn yêu sớm được.

Nhưng con gái mình thì làm sao đây, Diệp Tử biết từ chối Tần An, lại còn tác hợp cho người bạn tốt nhất của mình, lúc này bà không biết nên vui không.

Khuông Vịnh Mai quá rõ còn gái mình, trước kia ngay cả thi vào Nhất Trung huyện cũng không thi nổi, nói gì tới Nhất Trung thành phố, con gái học tập ngày càng tốt, chuyển biến ấy nếu không có động lực thật lớn làm sao mà có được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch