Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 761: Tối nay ngủ thế nào. (1)

Chương 761: Tối nay ngủ thế nào. (1)



Khuông Vịnh Mai gọi điện báo với Tôn Ngạn Thanh, sau đó đợi Trọng Hoài Ngọc về rồi mới đi, gửi con cho người ta chăm sóc, tới nhà làm sao không gặp mà đã đi được.

- Lão Tôn thời gian qua cũng bận chẳng về nhà, tôi cũng đi với mọi người vậy.

Không biết có phải vì mùa xuân tới rồi không, Trọng Hoài Ngọc thấy mình khỏe hơn hiều, thường ngày chỉ ở nhà vẽ tranh, đọc sách, chăm sóc hoa cỏ, hôm nay đột nhiên muốn đi:

- Tốt quá, chúng ta cùng đi, dì mau xếp đồ đi.

Tần An rất nhiệt tình:

Khuông Vịnh Mai vừa rồi còn nghĩ xem có nên khéo léo nói với Trọng Hoài Ngọc một chút không, vì Tết vừa rồi Tần An và Tôn Tôn đi riêng với nhau, thiếu nam thiếu nữ ở tuổi đó, ai mà biết được một lúc không kìm lòng làm ra chuyện không hay không, đây là chuyện có thể ảnh hưởng cả đời chứ đâu đùa. Giờ nghe Tần An xưng hô là hiểu rồi, té ra Tần An đã cùng Tôn gia thân mật tới mức này, nghe đi, Tần An trực tiếp gọi Trọng Hoài Ngọc là "dì", còn với mình khách khí gọi "dì Khuông", nếu mình nói phải chuẩn bị đồ, Tần An quá nửa sẽ nói không vội, dì cứ thong thả, đây chính là khác biệt.

Không cần lo nữa, cha mẹ người ta chẳng lẽ còn không nhìn ra.

Trọng Hoài Ngọc xếp đồ rất nhanh, cũng không ăn mặc cầu kỳ, một chiếc áo tím hoa văn cát tường, quần dài lụa xanh, đi giày vải, có cái túi quần áo cũng được Tần An ân cần xách hộ, cùng Khuông Vịnh Mai đi sau khoác tay nhau nhìn ba đứa bé vui vẻ đi trước:

- Thằng bé Tần An này chu đáo, tôi thì yếu, Tôn Tôn lại là con gái, Lão Tôn hay đi xa, trước kia nó thường tới nhà suốt, hỏi có việc gì nặng gọi nó làm, coi như nửa đứa con trai rồi.

Khuông Vình Mai gật đầu, tục ngữ có câu, con rể là nửa con trai, không biết Trọng Hoài Ngọc có ý đó không? Nói thật, một đứa con trai suốt ngày chạy tới nhà con gái người ta, cha mẹ sao không nhìn ra? Buồn cười là hai đứa bé lại nhờ mình dấu diếm nữa chứ, người lớn đâu dễ bị trẻ con qua mặt như thế.

Khoang sau xe rất rộng, hai người lớn lại thêm hai cô gái thể hình cũng mảnh mai, không chiếm bao nhiêu diện tích, tuy không nói là rộng rãi, song cũng đủ ngồi, Tần An ngồi ghế phụ lái.

- Chú Vương, chú cười cái gì thế?

Tần An áp giọng xuống hỏi, Vương Hồng Kỳ sau khi kết hôn tính cách chuyển biến rất nhiều, cười nhiều hơn, xem ra cuộc sống ngày càng thoải mái:

Vương Hồng Kỳ nén cười nói:

- Boss, tới lúc phải đổi cái xe to hơn một chút rồi.

Tần An dù mặt rất dày nghe thế cũng chỉ biết đỏ mặt cười trừ, ai bảo y làm chuyện hoang đường, đợi cơ hội trả thù sau, cơ mà nên đổi xe thật.

Đường cao tốc mới làm, đi rất êm, trên đường đi bốn người phía sau bàn tính tối ngủ thế nào, có ba phòng ngủ, Tần An ngủ một mình là chắc chắn rồi, hai phòng còn lại sẽ có hai khả năng chia phòng, là loại nào sẽ ảnh hưởng lớn, Tần An mắt nhìn phía trước, tai hóng phía sau.

Khuông Vịnh Mai cho mình là khách, giữ ý bảo mọi người tự an bài, Diệp Trúc Lan muốn Tôn Tôn ngủ với nhau, Trọng Hoài Ngọc nói Diệp Trúc Lan và mẹ lâu rồi không gặp, tối để hai mẹ con ngủ với nhau trò chuyện, mình ngủ với Tôn Tôn.

Tôn Tôn không ý kiến, bảo thế nào cũng được.

Tần An đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, nói:

- Ba phòng ngủ thì phòng ngủ chính lớn nhất, hai phòng kia nhỏ hơn, trừ phòng ngủ chính thì không có nhà vệ sinh, tối dậy phải tới nhà vệ sinh công cộng.

Tôn Tôn trừng mắt với Tần An qua gương chiếu hậu, trò này cô bị Tần An lừa một lần rồi, mỗi phòng không chỉ có phòng vệ sinh riêng mà còn có cả bồn tắm rất lớn, tất nhiên không vạch trần y nói năng linh tinh được.

- Tần An là chủ nhà ngủ ở phòng chính đi, không thể để cháu ngủ ở phòng khách.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch