Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 770: Nơi ấy là nghĩa trang. (2)

Chương 770: Nơi ấy là nghĩa trang. (2)


Đh công nghiệp như nghĩa trang, chôn vùi rất nhiều người, để lại rất nhiều thứ, Tần An và Đường Mị như người tới cúng tế.

Có lẽ Tần An tới cúng tế, Đường Mị lại tới đào mộ, muốn xem trong đó chôn vùi cái gì.

"Sầm!" Cái xe đạp Tần An dựng bên đường bỗng nhiên đổ xuống, Tần An quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một cô gái mặc váy hoa, tay kéo một cái va ly cực lớn chẳng phù hợp với vóc dáng, đứng lẻ loi bên cái xe đạp đổ.

Tần An lại có cảm giác lạ như đã thấy cô gái đó, chạy tới dựng cái xe lên, mép váy kia thoáng biến mất sau góc tường, cô gái thiếu lịch sự đó xô phải xe người ta không dựng lên đã chạy rồi.

- Thật thiếu lịch sự, nếu hỏng thế nào phải bắt đền.

Đường Mị dẫm chân hậm hực, làm hỏng hết không khí vừa rồi giữa hai người:

- Đường tiểu thư sao hẹp hỏi thế? Xe đạp đổ thôi mà, chẳng hỏng được, bạn xài hoang bỏ tận 1000 đồng ra mua không tiếc, lại phê bình người ta làm đổ xe.

Tần An lần này cẩn thận dựng chiếc xe vào bên tường:

- Tôi hẹp hòi thế đấy, đồ của tôi không cho người khác tùy tiện đụng vào, càng không thích người khác lén lút chạm vào.

Đường Mị nhìn chằm chằm cái xe, như cái xe đạp là bảo bối vậy:

Thấy bánh xe đạp vẫn quay, Tần An giật một mảnh vải nhỏ, hẳn là váy của cô gái vừa rồi vướng vào, vải có bông hoa màu vàng ba cánh.

- Coi như hòa, xe không sao nhưng làm rách váy người ta.

Tần An đưa mảnh vải lên mũi ngửi, y không có bản lĩnh ngửi mùi nhận mỹ nhân, nhưng chỉ động tác nhỏ đã lộ ra vài phẩn bản tính phong lưu:

- Biến thái.

Đường Mị chau mày không thích:

- Đi, tôi dẫn bạn đi tham quan.

Tần An cười buông tấm vải ra, vừa đi vừa nhìn khung cảnh quen thuộc in sâu tâm trí, tưởng chừng quay lại những năm tháng đó, nói chẳng biết cho ai nghe:

- Kỳ thực chẳng có cảnh trí gì đáng xem, trong số trường đại học Tương Nam thì nơi này là trường có không khí học tập nhất, có nền tảng nhân văn xuất sắc. Đh sư phạm là nơi thoải mái nhất, nơi đó có con đường tên là đường Sa Đọa, có điều chẳng biết bây giờ tên là gì?

- Cậu định tiếp tục học đại học à? Không phải tôi có thành kiến với đại học trong nước, nhưng mà ý tưởng muốn kiến thiết đại học hàng đầu thế giới ở trong nước trong thời gian rất dài tiếp theo cũng chỉ là giấc mơ thôi. Chưa nói điều kiện mềm, điều kiện cứng cũng kém xa, hoàn cảnh trường học quá tệ. Lấy ví dụ Đh công nghiệp, so với Nhất Trung chỉ có lớn hơn thôi, có chỗ nào nhìn ra đây là trường đại học chứ không phải là trường cao trung không?

Đường Mị lắc đầu:

- Tôi đương nhiên phải học đại học, nếu không cha mẹ tôi chửi chết. Suy nghĩ của cha mẹ tôi là thế, nếu con trai họ ngay cả đại học mà cũng không học thì không ngẩng mặt lên được.

Tần An không bình luận cái phần sau của Đường Mị:

- Trường nào?

Đường Mị thở dài, đối diện với bậc cha mẹ coi ngàn vạn gia tài chẳng quan trọng bằng học tập, cô cũng chịu:

- Giờ chưa biết, bạn không học đại học à?

- Tôi không muốn lãng phí thời gian.

Đường Mị lắc đầu, trong nước thì thôi đi, môi trường học tập tương đối khép kín, khó kịp thời nắm được các động thái ở bên ngoài:

- Vậy thì tốt quá.

Tần An vui mưng đưa hai tay ra nắm tay Đường Mị lắc mạnh, như trong phim chiến tranh, hai đồng chí đảng viên chia tay nhau trong ánh hào quang chói lòa của ánh sáng Marx:

- Nhiệt liệt tiễn chân đồng chí Đường Mị kết thúc thời gian học tập vô ích.

- Đáng ghét.

Đường Mị đưa tay đánh Tần An:

Các cô gái mỗi khi nói hai chữ này thường làm con trai nhột nhạt, mặc dù bộ dạng Đường Mị tồi tệ, nhưng giọng nói lại êm như ru, hoàn toàn khác với giọng ngạo mạn lạnh lùng thường ngày.

- Hai đứa thân mật quá nhỉ.

Tần An đang cười hì hì định trêu Đường Mị thì nghe giọng nói quen thuộc truyền tới, quay sang nhìn thấy Đường Khiêm Hành cũng cô gái xinh đẹp đứng bên nhau:

- Chú Đường, dì Diệp.

Cô gái đó là Diệp Thanh, vợ mới cưới của Đường Khiêm Hành.









trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch