Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 783: Giấc mơ. (1)

Chương 783: Giấc mơ. (1)



Cây cọ ngoài cửa chập chờn, ánh sáng chiếu qua lá cây tạo thành đủ loại hình thú trải trên cát trắng, có bước chân lộn xộn dẫn đi về phía xa, có những chiếc du thuyền dập dờn theo sóng, có sóng biển liên tục vỗ lên tảng đá đen xì bắn tung bọt sóng trắng xóa.

Cả đêm triền miên, Tần An mở mắt ra, bên cạnh không có Tôn Tôn, chỉ có Diệp Trúc Lan.

Diệp Trúc Lan tóc dài bồng bền tùy ý buông xã trên bờ vai trần, da thịt mịn mang tòa ánh sáng dìu dịu như ngọc, chiếc chăn nhung chỉ đắp qua hông, vẫn nhìn thấy đường nét no căng của cặp mông, cặp chân dài bị che hết không lộ ra, tay đặt trên ngực Tần An, cúi đâì xuống, con thở nhỏ đã thành thỏ lớn.

- Tỉnh rồi à, nhìn trộm em làm gì?

Gò má vẫn cứ tiềm tàng một phần quyến rũ trong sự đáng yêu của Diệp Trúc Lan hơi nâng lên, đón ánh mắt của Tần An, cô thích nhất Tần An nhìn trộm mình, vì chứng tỏ y nhìn bao nhiêu cũng không đủ:

- Dậy thôi, mặt trời chiếu tới mông rồi, cẩn thận bị người ta nhìn thấy.

Tần An chỉ rèm cửa sổ bị cảm ứng ánh sáng kéo ra:

- Anh dậy trước đi, hôm qua bắt nạt người ta, hôm nay vẫn mỏi nhừ.

Diệp Trúc Lan đỏ mặt, hôm qua không biết bị bắt nạt bao nhiêu lần, y nói nỗ lực muốn sinh con:

- Hay để anh xoa bóp cho.

Tần An vuốt ve dọc sống lưng mượt mà uốn lượt của cô, tay không thành thật đặt bờ mông cám dỗ, bóp nhè nhẹ:

- Không, nếu không lại muốn làm chuyện xấu.

Diệp Trúc Lan kéo chăn lên che mặt, cô thích ngủ nướng, không muốn dậy nữa:

Tần An cúi đầu xuống hôn lên trán cô rồi đi sang phòng bên cạnh.

Đẩy cửa ra, cửa sổ bên trong căn phòng mở rộng, gió biển lồng lộng mang theo mùi hơi nước và không khí trong mát ùa vào phòng.

- Sao dậy sớm thế? Còn tưởng mặt trời chưa tới đỉnh đầu thì hai người chưa dậy.

Tôn Tôn ngồi ở trước bàn trang điểm, khỏe miệng nhếch lên thành nụ cười chua lè, lâu như vậy vẫn không bỏ thói quen giễu cợt Diệp Trúc Lan:

- Diệp Tử còn đang ngủ.

Tần An đi ra sau Tôn Tôn, cúi người xuống ghé đầu vào bờ vai êm dịu, ngửi mùi thơm dễ chịu từ cơ thể:

- Hôm qua còn nói lần sau gọi cả em tới.

- Phì, toàn nói linh tinh, không có lần sau đâu.

Tôn Tôn hứ một tiếng, tối hôm đó cô vừa xuống máy bay liền không đợi được muốn nhào vào lòng Tần An, không ngờ hai người trong lúc hôn nhau nóng bỏng lại vào nhầm phòng, cái đồ xấu xa Diệp Trúc Lan nấp ở một bên không nói gì, đợi cười mình, kết quả nhìn tới chẳng còn sức chạy, bị Tần An bắt được, ba người hoang đường cả đêm, nhớ lại cảnh tượng đó, Tôn Tôn xấu hổ hết sức:

Tần An chỉ nói vậy thôi, chẳng dám mơ ba người chăn lớn ngủ cùng, đó là chuyện không dễ thực hiện, trừ không bỏ được sự xấu hổ, cả hai càng thích lúc như thế được ở riêng bên cạnh Tần An, hưởng thụ trọn vẹn giây phút hạnh phúc chỉ của riêng mình:

- Lần này khi nào em đi?

Tôn Tôn đã là nữ thần trong mơ của vô số người Hoa yêu ca nhạc trên thế giới, bất kể lượng tiêu thụ aum, số lần lên trang bìa tạp chí, hay chủ đề lập trên các diễn đàn đều vượt qua nam minh tinh đỉnh cấp, chứng minh sức ảnh hưởng và độ nổi tiếng không gì sảnh bằng của cô.

Thế nhưng có lẽ vì khác biệt văn hóa đông tay, Tôn Tôn không thể tiến vào hàng ngũ ngôi sang hàng đầu Hollywood,

- Anh là ông chủ, khi nào về còn không phải do anh quyết định.

Tôn Tôn oán trách:

- Tiểu nữ đây chỉ là phận gọi thì tới, đuổi phải đi thôi.

- Đừng nói thế làm hư vinh của anh bành trướng lên không còn giới hạn mất.

Tần An ngồi xuống, kéo Tôn Tôn ngồi lên đùi mình:

- Mới sáng sớm, muốn làm gì hả?

Tôn Tôn né tránh bàn tay hư hỏng của Tần An:

- Anh muốn vẽ mày cho em.

Tần An cầm bút vẽ mày, nhè nhẹ kẻ lên đôi mày Tôn Tôn, ánh mắt cô dần trở nên ôn nhu, yên tĩnh ngồi đó, cô biết Tần An không biết cái này, chuyên môn học để cho cô niềm vui bất ngờ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch