Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 786: Số điện thoại không tên. (1) (2)

Chương 786: Số điện thoại không tên. (1) (2)


Dậy rồi, rời giường rồi, ra cửa sổ ngắm sông nước, chính Tần An còn chẳng nhớ là mình đã làm những việc đó thế nào nữa.

- Cháu sao lại... ở đây?

Trọng Hoài Ngọc đẩy cửa đi vào, nhìn Tần An ngồi bên cửa sổ, thì ngạc nhiên thiếu chút nữa hét lên:

- Cháu …?

Tần An cũng ngây người một lúc rồi nhớ ra, cười khổ, tối qua hai cô gái sang phòng y chơi, đòi y dạy cho bài hát kia, cuối cùng thích phòng y hơn, ngang ngược cướp luôn, đá đít y khỏi phòng, chính vì ngủ trên cái giường đầy mùi thơm đó mới có giấc mơ kỳ quái:

- À, cháu bị hai bạn ấy đuổi sang bên này ngủ, nói là phòng kia tốt hơn, bắt cháu nhường.

- Cháu sướng nhé...

Trọng Hoài Ngọc thở phào, vừa muốn nói giường các cô gái ngủ, có mùi thơm, con trai được ngủ trên đó là phúc phận, nhưng dù sao lời này không thích hợp lắm, dừng lại kịp:

- Hôm nay cháu đi thi cả ngày, thi về sẽ đưa mọi người tới Đại Ngu xem phim quảng cáo, nghe nói hiệu quả tốt lắm ạ.

- Ừ, cháu cứ làm việc của cháu đi.

Trọng Hoài Ngọc gật đầu đi ra, gặp Khuông Vịnh Mai sang đánh thức con gái, chỉ chỉ về phía phòng Tần An:

- Chúng ngủ bên kia cơ.

- Cái gì?

Khuông Vịnh Mai thất kinh:

- Sao, sao chúng lại ngủ bên đó? Cả hai đứa à?

- Xem chị kìa, chị nghĩ đi đâu thế, Tôn Tôn và Diệp Tử hôm qua sang phòng Tần An chơi, cuối cùng bắt nạt nó, đuổi nó khỏi phòng, chiếm mất phòng rồi.

Trọng Hoài Ngọc nhìn vẻ sợ hãi của Khuông Vịnh Mai cao hứng nói:

- Thật là...

Khuông Vịnh Mai hú hồn, bất giác trừng mắt với Trọng Hoài Ngọc, đồ xấu bụng, dọa mình sợ chết khiếp còn vui vẻ được.

Hai người đi vào phòng, Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan còn đang nằm ì đó, đứa nào đứa nấy lười biếng ôm gối, Diệp Trúc Lan ngủ nướng quen rồi, Trọng Hoài Ngọc nhìn con gái, chắc là tối qua ngủ muộn, nếu không đã dậy.

- Bọn con còn muốn ngủ.

Diệp Trúc Lan buông gối của mình ra, ôm lấy Tôn Tôn làm nũng.

- Ngủ đi, lát nữa gọi các con đi ăn sáng.

Nhìn hai đứa bé thân thiết như vậy, hai người mẹ nhìn nhau vui vẻ đi ra đóng cửa lại:

Tần An ăn sáng xong, đòi Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn chúc phúc, không được thỏa mãn lại đòi hôn cổ vũ, hai cô gái thấy y lằng nhằng mãi không chịu đi, giở trò vô lại ở lỳ đó, sợ Tần An muộn giờ thi đành mỗi người thơm vào một bên má, Tần An mới cao hứng tràn trề tự tin rời khách sạn.

Phải nỗ lực hôm nay là hôn má, mai sẽ là hôn môi, Tần An ngẩng đầu nhìn mặt trời, cảm giác phía đông đang chiều tới không phải ánh mặt trời mà là ánh sáng hi vọng.

Tần An đi rồi, vốn kế hoạch là cùng nhau đi làm tóc, Khuông Vịnh Mai rất thích mái tóc dợn sóng của con gái, nhưng thấy tuổi mình không còn thích hợp, nhìn mái tóc thẳng suôn mượt của Tôn Tôn rất đẹp, Trọng Hoài N gọc nói tóc thẳng nhìn trẻ hơn, quyết định đi duỗi tóc.

Chỉ là Khuông Vịnh Mai hôm qua đi chơi nhiều rồi, hôm nay hơi mệt, Tôn Tôn ở lại bóp vai cho mẹ, bảo hai mẹ con Khuông Vịnh Mai đi trước.

- Hôm nay tâm tình của con không tệ nhỉ?

Trọng Hoài Ngọc tùy ý nói, quan hệ của bà và con gái không giống Khuông Vịnh Mai và Diệp Trúc Lan, rất ít khi bày ra uy của mẹ:

- Đâu có ạ.

Tôn Tôn mới nhận ra nãy giờ mình cứ tủm tỉm cười suốt, vội vàng che dấu, sáng nay cô công khai thơm Tần An trước mặt cả Diệp Trúc Lan, đó là chuyện rất có ý nghĩa:

- Bóp vai cho mẹ, mẹ chẳng mấy khi chăm sóc con, từ lúc con hiểu chuyện lại ngày nào cũng chăm sóc mẹ.

Trọng Hoài Ngọc nhìn con gái, đứa bé ngày nào nhắm tịt mắt bú sữa, giờ thành người lớn, phải nói chuyện người mẹ nên nói với con gái rồi, sáng nay nhìn Tần An ở trong phòng con gái, thực sự hết hồn trong một giây:

- Mẹ, lám sao thế?

- Không có gì, cứ bóp cho mẹ.

Trọng Hoài Ngọc cười trêu chọc:

- Giờ con gái còn ngày ngày ở cùng mẹ, chứ sau này có khi chẳng biết tới bao giờ mới có cơ hội như thế.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch