Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 791: Mật ngọt. (1)

Chương 791: Mật ngọt. (1)



- Đó là giám đốc Trần Di của truyền thông Duy Di Đài Loan.

Đỗ Thượng vội giới thiệu:

Tần An biết là ai rồi, bộ phim này do ba bên hợp tác, ĐTH Tương Nam, Đại Ngu và Duy Di, phía cung cấp kịch bản là Duy Di, nghe tên Trần Di là biết nhân vật trọng yếu của Duy Di, ngoài ra hẳn là có quan hệ không tệ với người sáng tác kịch bản, nếu không chẳng giao ông ta đi tìm người hợp tác quay phim.

- Cứ quyết định như thế, không ngờ hôm nay chọn được hai nữ chính, đóng phim mà, quan trọng là khuôn mặt và khí chất phù hợp, còn diễn xuất từ từ rèn rũa, chỉ cần ăn hình thì còn đáng tin hơn cả tốt nghiệp học viện điện ảnh gì đó.

Trần Di vẫn nhìn hai cô gái không chớp, chẳng để ý phản ứng những người xung quanh:

- Đối với các em mà nói thì đây là cơ hội tốt đấy, chừng này tuổi vào giới giải trí, sau này tương lai lớn.

- Xin lỗi, tôi không đóng phim.

Tôn Tôn nói lại lần nữa:

- Không đóng phim?

Trần Di làm động tác dụi mắt:

- Không?

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cùng lắc đầu, tuy rất thích nhưng cả hai đều không có ý định này.

Trần Di kinh ngạc lắm:

- Các em có biết mình đang nói gì không? Tôi đang mời các em làm nữ chính trong một bộ phim truyền hình dài tập, một bộ phim truyền hình đấy, hiểu không? Không phải là hoạt động văn nghệ gì đó ở trường đâu, các em sẽ được tiền thù lao, còn rất nhiều, các em sẽ nổi tiếng, mọi người đều biết tới các em, các em đi tới đâu cũng có người hâm mộ hét lên chói tai, điên cuồng vì các em, sùng bái các em.

- Các em có biết bao nhiêu người phải chen nhau vỡ đầu, bất chấp mọi giá để có được vai nữ chính không? Không, dù chỉ là vai nha hoàn nhỏ bé, một vai người qua đường, không có lời thoại cũng có người tranh nhau, vậy mà các em không muốn à?

Không thể không nói những lời của Trần Di rất có tính kích động, Diệp Trúc Lan động lòng, nhìn mẹ mình, lại nhìn Tần An.

Tôn Tôn thì nhẹ nhàng lắc đần lần nữa:

- Cám ơn giám đốc Trần, nhưng tôi không định đóng phim.

Đam mê của Tôn Tôn là đứng trên sân khấu ca hát, cố thích ánh đèn sân khấu, thích được biểu diễn trước đám đông, không có nghĩa là cô theo đuổi sự nổi tiếng, Tôn Tôn xác lập mục tiêu rõ ràng.

- Em có biết bộ phim này có tiềm lực ra sao không? Đây là bộ phim nhất định sẽ được yêu thích, có biết phim này được đầu tư mười triệu không?

Trần Di bị từ chối hai lần có chút tức giận, thấy hai cô gái này không biết điều làm ông ta không xuống thang được:

- Có biết trở thành minh tinh hàng đầu mỗi lần đóng phim, quay quảng cáo, bao tiền không, chục nghìn, trăm nghìn đấy, đây là cơ hội hiếm có, từ chối đừng hối hận.

- Chuyện này thong thả thản bàn, thong thả bàn.

Đỗ Thượng thấy Trần Di tức giận, sợ ông ta nói lời không hay với Tôn Tôn thì hỏng, vội vàng xen vào kéo Trần Di quay về phía Tần An:

- Giám đốc Trần, giám đốc Trần, để tôi giới thiệu cho anh nhà đầu tư của bộ phim, cậu Tần An.

- Thật?

Trần Di đang nói văng nước bọt khựng lại, quay đầu nhìn Đỗ Thượng:

Đỗ Thượng gật đầu, cái này không thể trách ông ta, Trần Di vừa rời khỏi phòng chiếu phim là nói luôn mồm không cho người ta xen vào.

- Cậu Tần An, xem tôi này, thật đúng là có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn mà. Thất lễ thất lễ rồi, tôi cứ nghe giám đốc Đỗ khen cậu Tần An là thiên tài thiếu niên, hôm nay gặp quả nhiên danh bất hư truyền, chà chà, xem này, khí chất này tới ngôi sao hàng đầu cũng phải thua kém.

Trần Di tức thì thân thiết bắt tay Tần An, thiếu niên chưa tròn hai mươi đã nắm trong tay gia sản lớn, chắc chắn không phải là dựa vào sáng nghiệp mà có, điều đó có nghĩa là bối cảnh phải vô cùng ghê gớm:

- Giám đốc Trần quá khen, mong được ông chiếu cố cho nghệ sĩ của Đại Ngu nhiều hơn, nhất là Lâm Vi, cô ấy sẽ là nghệ sĩ chủ lực của Đại Ngu.

Tần An cũng lắc tay ông ta rất nhiệt tình:

- Nhất định, nhất định rồi, tôi có xem mấy bộ phim của cô Lâm Vi, không tệ, chẳng qua không gặp được kịch bản tốt.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch