Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 794: Y chính là hung thủ giết người. (2)

Chương 794: Y chính là hung thủ giết người. (2)


Y luôn cười như thế, nhiều người quen y đều quen rồi, cũng có vài cô gái nhạy cảm nhìn nam nhân ấy nhận ra trong ánh mắt kia có nỗi buồn vời vợi không cách gì lấp đầy khiến trái tim run rẩy.

Nam nhân đó gần đây hay xuất hiện ở phố đi bộ thương nghiệp, đứng bên giữa trang sức Lili Fine và Wal-Mart dùng chiếc đàn violon cũ biểu diễn đi biểu diễn lại khúc (Phượng hoàng).

Đó là khúc ca cuối cùng mà ca sĩ Tôn Tôn biểu diễn trước khi tự sát, cô gái xinh đẹp ấy khiến vô số nữ nhân ghen tỵ oán hận, vì bạn trai hoặc chồng họ khi nhìn thấy cô sau đó quay sang nhìn cô gái bên cạnh mà tiếc nuối.

Nam nhân cứ lập đi lặp lại duy nhất khúc Phượng hoàng, y nhớ tới ai, muốn ai phục sinh sao? Nhìn y, nhiều thiếu nữ lãng mạng nghĩ thế.

Rất nhiều người qua đường dừng chân lắng nghe, trong cái xã hội thương nghiệp xô bồ hối hả này, người cầm ghi ta hát rất nhiều, nhưng người chơi đàn violon cao nhã vô cùng hiếm.

Có người vỗ tay rồi đi, người thì lắc đầu, theo đuổi nghệ thuật thường nghèo khó, người thương hại thì bỏ lại vài tờ tiền giống bác gái kia.

Đến khi y cất violon rời đi, luôn mỉm cười đưa hết số tiền kiếm được cho người ăn mày gần đó, thế là nhiều ngày sau, quanh y tụ tập rất nhiều ăn mày, thế là y phải đếm tiền chia đều cho mọi người.

Chỗ nam nhân đó đứng là ngay phía dưới camera giao thông và camera an ninh của cửa hàng trang sức, ngày ngày y đều bị ghi hình.

Trong văn phòng đội cảnh sát hình sự khu Nam Sơn, Mã Tiểu Bảo xem đi xem lại băng ghi hình, đều liên quan tới nam nhân này, nhờ camera chất lượng cao của cửa hàng trang sức, hình ảnh rất rõ ràng.

- Chị Tâm Lam, chị xem ba ngày ba đêm rồi đấy, chị thực sự hoài nghi y à? Vô lý, đạo diễn kia chết ngoài ý muốn mà, liên quan gì tới y?

Mã Tiểu Bảo là người mới, chị Tâm Lam là Lý Tâm Tam, hội trưởng đội hình sự, bằng vào đầu óc phân tích nhạy bén vượt qua rất nhiều nam nhân:

- Cậu nhìn kỹ đoạn băng này đi.

Lý Tâm Lam vuốt hai mắt mỏi nhừ, bấm bàn phím một lúc rồi chỉ đoạn băng khác:

- Hiện trường đạo diễn đó chết, đây, là góc này, thấy gì không?

- Là nam nhân đó?

Mã Tiểu Bảo giật mình, xung quanh là là đám đông kinh hãi la hét vì một người vừa bị bánh xe bus nghiền qua vậy mà y vẫn cứ đứng đó kéo đàn, nụ cười trước sau không hề thay đổi, như chìm đắm trong khúc nhạc không để ý gì tới xung quanh, nhưng Mã Tiểu Bảo không tin có ai lại chú ý tâm như thế:

- Là y.

Lý Tâm Lam thần sắc phức tạp:

- Nhưng đó là sự cố giao thông, cả tài xế cũng thừa nhận bản thân phân tâm, không chú ý đèn đỏ mà.

Mã Tiểu Bảo có chút hoang mang:

Lý Tâm Lam phóng to đoạn băng lên, chỉ góc trái cái gộp đàn:

- Cậu còn nhớ nữ minh tinh Tôn Tôn bị tên đạo diễn này cưỡng bức khiến cô ấy phải tự sát không? Ở hiện trường có cái hộp đàn violon, bên trong viết chữ Tôn, cái hộp đàn kia, hẳn thuộc về Tôn Tôn:

- Nhưng một một nghệ sĩ biểu diễn rong đầu phố thì làm sao có liên quan tới nữ minh tinh?

Trong mắt Mã Tiểu Bảo, một trên trời, một dưới đất, không thể có liên quan:

- Y không phải là nghệ sĩ rong, tên y là Tần An, tổng giám đốc của tập đoàn giáo dục Quốc Phủ, cậu biết chứ hả, cái trường học quý tộc mà cục trưởng Vương nhờ cậu nghe ngóng hộ chính là trường học mà Tập đoàn Quốc Phủ mới mua lại gần đây. Buổi biểu diễn cuối cùng của Tôn Tôn là biểu diễn trong sân trường thuộc tập đoàn Quốc Phủ.

Lý Tâm Lam cười lạnh:

- Tần An chắc chắn là hung thủ giết người.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch