Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 803: Người trong ảnh là ai? (1)

Chương 803: Người trong ảnh là ai? (1)



Đường Mị đưa vào Trung Quốc không chỉ có kỹ thuật bị Phương Tây ngăn cản, còn thúc đẩy cả sản nghiệp phát triển, đại khái đó là thứ thực sự khiến cô tự tin khi ở trong nước, nếu không dù thế lực hải ngoại mạnh tới mấy cũng khó chi phối lực lượng chính trị trong nước.

Thứ Đường Mị dựa vào tất nhiên không phải là người cha làm bí thư tỉnh ủy rồi, còn về phần trong đó dính dáng bao nhiêu ẩn tình, Tần An thấy không quá quan trọng.

Tần An tùy ý xem tin tức rồi lại chuyển sang kênh Lâu Tinh, chỉ là ĐTH thành phố nhỏ mà khá lắm, biên tập viên nói tiếng phổ thông rất tiêu chuẩn, có các tiết mục riêng, chứ không như ĐTH Thanh Sơn, sau khi chuyển phát hết thời sự của TW rồi tỉnh là chuyển sang chiếu phim bộ liên miên, đến cả quảng cáo riêng cũng chẳng có.

Nghĩ tới Đường Mị là trong lòng Tần An lại ngổn ngang đủ thứ cảm xúc phức tạp, tăt TV đi trở về phòng, nằm trên giường đọc sách nhưng chẳng sao tập trúc được, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, lát sau nghe tiếng phụng phịu không chịu ngủ của Tần Thấm, một lúc sau chị dâu đóng cửa phòng ngủ đi ra bật TV xem.

Cộc cộc cộc, tiếng gõ cửa gấp gáp giữa đêm khuya nghe rất rõ.

Muộn thế này rồi ai lại tới vào giờ này chứ? Lại còn gõ cửa kiểu đó.

- Để chị mở được rồi.

Lý Thục Nguyệt ở ngoài nói vào, đi ra cửa cẩn thận ghé qua khe hở nhìn rồi mới mở cửa:

Tề Mi tóc búi cao gọn gàng, áo da đen, sơ mi cánh sen, quần jean ôm sát chân, khoe đôi chân dài nuột nà, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nhìn Lý Thục Nguyệt đầy ám muội, Lý Thục Nguyệt mặc bộ áo ngủ lụa mà xanh nhạt, mỗi bước đi lớp lụa như nước chảy, ôm lên cơ thể vẽ ra đường nét gợi cảm:

- Vừa rồi làm cái gì mà mãi mới mở cửa?

- Sao muốn thế này rồi mới tới, còn không gọi điện trước.

Lý Thục Nguyệt quen kiểu nói chuyện này của Tề Mi, không quá đề ý:

- Có việc gì sao?

Tề Mi đá giày cao gót đi liền cao ngang Lý Thục Nguyệt, thường ngày hai người đi cùng nhau, Tề Mi luôn cao hơn một chút vì cô luôn đi giày cao gót rất cao:

- Chính phòng phu nhân của người ta tới thị sát, tôi là bà hai còn không mau mau chạy à? Lười thuê phòng, tới đây ngủ một giác, không sao chứ?

Vừa nói vừa thả người ngồi phịch xuống ghế sô pha.

- Không sao, lái xe tới à, có muốn đi tắm không?

Lý Thục Nguyệt thở dài đi rót cho Tề Mi một cốc nước ấm:

- Lát nữa tắm, anh ấy đưa tôi tới.

Tề Mi chẳng có vẻ gì là không vui, thái độ rất thản nhiên:

- Sớm muộn gì có ngày tôi không cần phải chạy nữa.

Lý Thục Nguyệt giật mình, chuyện Tề Mi đang làm nói nghiêm túc là phá hoại hôn nhân của người khác, Diệp Thanh và Đường Khiêm Hành đều không phải là người bình thường, chuyện này không thể làm ầm ĩ lên, nếu không người thiệt thòi chỉ có thể là Tề Mi:

- Chị phải cẩn thận, trước kia anh ấy cầu hôn chị, chị không đồng ý, bây giờ làm thế này, chẳng phải muốn gây sự với người ta à?

Tề Mi xua tay:

- Ý tôi nói là trong số mấy nữ nhân của anh ấy, tôi không đứng đầu, nhưng không muốn anh ấy cảm thấy nợ tôi mới bồi thường tôi.

- Mấy nữ nhân?

Lý Thục Nguyệt ngạc nhiên không nói lên lời, trong ấn tượng của cô Đường Khiêm Hành là nam nhân rất đứng đắn đàng hoàng, không như thằng nhóc trong kia:

- Ngoài chị và Diệp Thanh ra, chẳng lẽ lại còn có nữ nhân khác sao?

- Tôi chỉ nghe nói thôi chứ chưa từng gặp, chuyện từ thời thiếu niên cơ, cô gái đó yêu anh ấy nhiều năm rồi, còn trước cả rôi, hai người họ là một đôi, về sau không rõ vì lý do gì mà chia tay, nhưng cô ta không kết hôn, cứ một mực đợi anh ấy, đợi liền một hơi hơn mười năm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch