Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 816: Giận nhau rồi. (2)

Chương 816: Giận nhau rồi. (2)


Một lát sau Trương Khả Di làm cơm xong, đon đả gọi họ ra ăn cơm.

Trong bữa cơm Trương Khả Di hoàn toàn không nói một lời những việc mà Ngải Mộ đã kể, hỏi han chuyện ở trường, khen ngợi thành tích học tập của Tần An, không khí bữa cơm vô cùng vui vẻ thân mật.

- Tần An, cháu thấy món ăn dì làm được chứ?

Trương Khả Di rất biết được thuận thời cơ, ngữ khí thêm thân mật, thấy Tần An mấy lần gắp món thịt gà xào ớt, chuyển hẳn đĩa sang phía y:

Ngải Mộ hơi bĩu môi, đó cũng là món cô thích ăn nhất.

- Ngon lắm dì ạ, đúng hương vị chính tông của địa khu Lâu Tinh chúng ta.

Tần An cười lại chuyển đĩa tới trước mặt Ngải Mộ:

- Con bé này.

Trương Khả Di trách con gái nhưng mắt lại cười híp vào:

- Tần An đúng là hiểu chuyện.

Tần An tới nhà Ngải Mộ hai lần mà chưa gặp cha cô, Trương Khả Di cũng không chuẩn bị nhiều bát đũa, xem chừng cha cô ít về nhà.

- Trấn Thanh Sơn là nơi sơn thanh thủy tú, Ngải Mộ thường nói muốn tới đó chơi.

Trương Khả Di thở dài:

- Tiếc là dì bận quá, chẳng mấy khi đưa nó đi được:

Ngải Mộ giận dỗi tới không muốn ăn cơm nữa rồi, mẹ thật là, chẳng nghĩ cho thể diện của mình, mình nói thế bao giờ chứ?

- Thế thì tốt quá, Ngải Mộ muốn tới chơi cứ gọi điện cho mình, lên núi xuống sông đều có rất nhiều thứ để chơi.

Tần An cực kỳ nhiệt tình:

Ngải Mộ thấy cả hai đều giả dối, cứ như đều quên luận điệu trấn Thanh Sơn là vùng sơn cùng thủy tận toàn lưu manh thổ phỉ mà mẹ cô từng nói.

Trương Khả Di chẳng để ý tới phản ứng của con gái, có thể kéo gần quan hệ với Tần gia là vốn liếng để bà ta giữ cái ghế này, thậm chí nhìn các hạng mục này của Tần gia, làm tốt, còn có cơ hội tiến lên.

Từ đầu cho tới khi Tần An ăn cơm xong, Trương Khả Di đều như trưởng bối nhiệt tình, Tần An thì lễ phép khách khí, rốt cuộc chỉ có Ngải Mộ không vui cho lắm.

Thế nhưng trái đất vẫn quay, cuộc sống vẫn diễn ra đều đặn chẳng quan tâm ai vui ai buồng.

Hôm sau ông mặt trời cười thật tươi, lúa gạo reo vui ngoài đồng, cây cối hoan lạc, đôi chim ríu rít truy đuổi nhau trên không.

Một ngày đẹp trời như thế mà Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn lại cãi nhau, mặt mày xám xịt, đứng cách nhau rất xa, hai cô gái vốn ngày náo cũng nắm tay nhau đi học, bây giờ mỗi người quay mặt về một phía.

Tần An đi tới giữa, đưa tay nắm tay hai cô gái kéo lại, cả hai đều giật mạnh tay lại, trừng mắt với y, thấy đối phương làm thế thì lại hừ một tiếng quay đi.

- Chuyện gì thế?

Chưa bao giờ thấy Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn giận nhau như thế, mặc dù hai người họ thường xuyên cãi nhau đánh nhau chí chóe, nhưng hoặc là Tôn Tôn không thèm chấp, hoặc là Diệp Trúc Lan cười hì hì quấn lấy, thoáng cái lại thân thiết như xưa. Thế nên nhìn tình trạng hai cô gái thế này, Tần An hơi lo:

- Đi mà hỏi bạn ấy.

Diệp Trúc Lan mắt nhìn thẳng, hai tay khoanh trước ngực, chỉ đưa một ngón tay chỉ Tôn Tôn:

Tần An quay đầu nhìn Tôn Tôn.

- Bạn ấy không tự nói, vì sao mình phải nói?

Không ngờ thái độ Tôn Tôn cũng y như đúc, không chịu thua kém:

- Còn nhớ hôm sinh nhật Diệp Tử, hai bạn nắm tay nhau, nói không giận nhau, sẽ bỏ qua lỗi lầm của nhau, vĩnh viễn là bạn tốt, mình cũng muốn nắm tay hứa chung còn bị đuổi ra mà.

Tần An cẩn thận nhắc nhở:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều không nói, nhưng đầu hơi cúi, thái độ không còn hung hăng như trước.

- Bây giờ có thể nói là chuyện gì chưa, ít nhất mình có thể làm trọng tài.

Tần An gãi đầu gãi tai, với loại chuyện này, y cũng hoàn toàn không có kinh nghiệm:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn quay sang, ánh mắt vừa chạm nhau vẫn không phục, quay đầu đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch