Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 818: Lên kế hoạch. (1) (2)

Chương 818: Lên kế hoạch. (1) (2)


Lý Khai Minh thầm lo, cả thành phố chỉ có Nhất Trung và Nhị Trung cho nghỉ cuối tuần, Tam Trung vẫn lén lút học thêm, trường khác cũng thế, vì mặc dù tổ chức các loại hội nghị lớn nhỏ kiểm điểm giáo dục thi cử, nhưng mà đối diện với chỉ tiêu cứng về tỉ lệ tốt nghiệp, học thêm là pháp bảo tốt nhất. Còn may là năm thứ ba không cưỡng chế cấm học thêm, nếu không tất cả nổi loạn chống đối hết.

- Tần An, ban cán bộ lớp của lớp 158 và 157 thương lượng, quyết định thứ bảy này tới Đại Hùng Sơn dã ngoại, Kỷ Yên ngại gặp bạn nên nhờ mình hỏi bạn xem lớp mình có đi không?

Buổi trưa thứ năm hôm đó, Ngải Mộ hỏi Tần An:

- Sao Kỷ Yên không nói với mình mà lại nhờ bạn?

Tần An lấy làm lạ:

- Có lẽ vì Kỷ Yên hay châm chọc bạn, nên ngại.

- Mình mà hẹp hỏi thế à?

Tần An có chút phiền muộn, làm như mình là đứa con trai không ra gì vậy, cô gái này không dùng lời nói chua ngoa cũng vẫn khiến người ta khó chịu:

- Hi hi, mình thấy nhiều khi bạn cũng hẹp hòi lắm.

Ngải Mộ cười, song không giải thích nguyên do:

- Rốt cuộc lớp mình có đi không vậy lớp trưởng?

- Lớp phó, Đường Mị chỉ tạm thời vắng mặt thôi.

Ngải Mộ cười, cô biết Tần An hoàn toàn không để ý chuyện lớp trưởng hay lớp phó.

- Đi chứ, ai muốn đi thì đi, trước đó tổ chức các cán bộ mua ít thuốc tím, băng cứu thương, nhà ai có hộp cứu thương thì mang theo, xem xem ai có di động nữa, không có thì mượn một cái mang theo đề phòng trường hợp khẩn cấp...

Tần An suy nghĩ, đi đông thế này không giống như chỉ có vài người trong nhà dã ngoại, rất nhiều học sinh chẳng có kinh nghiệm gì, lại ở tuổi khó quản, không chuẩn bị kỹ càng cứ thế mà đi dễ xảy ra vấn đề:

- Để mình soạn kế hoạch rồi chúng ta họp lớp phổ biến cho mọi người.

Ngải Mộ vừa rồi cùng mấy lớp kia trò chuyện, bọn họ chỉ bàn tính sẽ chơi gì, ăn gì chẳng ai nghĩ tới vấn đề an toàn, Tần An nói làm cô mới nhớ ra. Chỉ là Tần An có di động, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cũng có, Tần An nói thế tức là ít nhất cậu ấy không đi:

- Bạn không đi à?

- Ừ, mình có việc bận.

Ngải Mộ nghe thế thì hơi thất vọng.

Thứ sáu Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cũng hỏi Tần An có đi không, Tần An vẫn trả lời là không đi, Tôn Tôn là cán bộ lớp, cô tất nhiên là phải tham gia rồi, trong hoạt động dã ngoại còn có tiết mục hát của cô, Diệp Trúc Lan thì có khá nhiều kinh nghiệm dã ngoại, cô muốn khoe khoang, nên cả hai cô gái vẫn đi.

Đến thứ bảy Tần An để Vương Hồng Kỳ lái xe đưa hai cô gái đi, có vấn đề gì với kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã của hắn sẽ rất có ích. Tần An và Dương Óc tới công viên trung tâm.

- Cô đã quen với điều kiện bên này chưa?

- Không tệ, không khí ở Lâu Tinh còn tốt hơn ở tỉnh thành nhiều.

Dương Ốc tất nhiên không thể nói là chưa quen được:

- Để cô phải sống xa chồng con thế này thật ngại quá.

- Không sao, vợ chồng già rồi mà, tôi chưa có con.

Dương Ốc mỉm cười:

Tần An gật đầu không hỏi thêm nữa, Dương Ốc là nữ nhân rất biết ăn mặc, tướng mạo lẫn vóc dáng đều tốt, phong cách thay đổi hẳn so với lúc đi phỏng vấn, hôm nay mặc mặc chiếc áo trắng cổ rộng, lộ ra khe ngực sâu, ngoài khoác áo vest đen, quần dài đen, khá gợi cảm.

Tới công viên, giám đốc Hầu biết trước tin đã sớm chạy ra đón.

- Giám đốc Hầu, công viên quét dọn sạch sẽ rồi chứ?

Dương Ốc hỏi:

- Đã song, đã xong, không biết các vị còn việc gì nữa không?

Hầu Đào kín đáo nhìn thiếu niên bên cạnh, mặc dù lễ phép gật đầu chào, nhưng sau đó nhìn ngắm phong cảnh, hiển nhiên không hề để ý tới một viên giám đốc công viên.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch