Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 835: Ý nghĩa của nhẫn. (1)

Chương 835: Ý nghĩa của nhẫn. (1)



Chiếc xe Mercedes cấp hành chính hòa vào dòng xe tấp nập trên đường đi xa dần, chiếc xe mới rửa xong, toàn thân đen bóng, cứ đi tới bên bờ sông nơi tương đối vắng vẻ mới dừng lại, Tần An nắm tay Tôn Tôn xuống xe, bám vào lan can nhìn dòng Tương Giang chảy về phía bắc, Dương Ốc đứng đằng xa nhìn đôi nam nữ mà cô coi thực sự xứng đôi này.

- Còn nhớ khi chúng ta mới quen nhau không?

Tần An hít sâu một hơi, mùi đặc trưng nước sông có chút tanh tanh của bùn chui vào mũi không thoải mái lắm:

- Quên được mới lạ đó.

Tôn Tôn sao có thể quên thiếu niên trước mắt vừa ngồi xuống đã mặt dày mày dạn nhìn mình chằm chằm:

- Khi đó bạn là cô lớp trưởng gương mẫu, kiêu ngạo, vô cùng nguyên tắc cố chấp.

Tần An mỉm cười, ánh mắt rõ ràng đang nói bây giờ thì không phải nữa:

- Có lúc mình nghĩ, nếu mình không chủ động làm quen với bạn, bạn có thích mình không?

- Làm sao mình biết.

Tôn Tôn đâu phải Diệp Trúc Lan để trả lời có mà chẳng xấu hổ gì:

- Bạn sẽ thích mình, nhưng không chủ động bày tỏ.

Tần An biết chắc chắn, vì ngay cả khi hai người đã lén lút xác lập quan hệ, cũng rất khó để nghe cô nói một câu thể hiện tình cảm, nếu y không chủ động có lẽ hai chữ “đồng chí” là rất thích hợp để miêu tả tình cảm của họ:

- Tự nhiên nói tới cái này làm gì?

Tôn Tôn đỏ mặt:

- Đừng có tưởng đánh trống lảng mà mình bỏ qua chuyện kia, vì sao cậu làm như thế, chẳng may có chuyện ngoài ý muốn thì sao?

- Mình biết bạn sẽ thích mình, nên mình theo đuổi trước, mình biết bạn sẽ không bao giờ nói thích mình, nên mình chủ động nói thích bạn trước. Mình nghĩ, con trai phải biết chiếu cố con gái như thế, chiếu cố tới sự rụt rè của cô gái, chiếu cố tới sự kiêu ngạo của cô gái, chiếu cố tới tâm tư tinh tế của cô gái.

Tần An nhìn sâu vào mắt Tôn Tôn:

- Xin lỗi, mình đã không làm được điều ấy.

- Cậu...

Tôn Tôn nhất thời không biết nói gì, nghe Tần An xin lỗi, cảm giác thiếu niên có chút vô lại luôn nở nụ cười vô lại mà cô quen thuộc đã quay lại:

- Vì mình không chịu được nếu bạn gặp chút thương tổn nào.

Tần An nắm tay Tôn Tôn:

- Với bất cứ giá nào.

- Mình đâu phải búp bê sứ.

Ánh mắt Tần An khiến cô cảm tưởng nhìn thấy con búp bê sứ rơi xuống vỡ tan nát, làm người ta đâu đớn:

- Bạn không phải, vì mình sẽ bảo vệ bạn.

Tần An cúi đầu xuống:

Tôn Tôn run người nhưng không tránh đi, gió sông thôi mái tóc dài tung bay.

Dương Ốc đứng xa xa nhìn, thiếu niên cao ráo cúi đầu xuống, thiếu nữ thanh thuần mỹ lệ nhón chân lên, phía sau lưng là khung cảnh nước sông mây mông, mặt đất ướt và cỏ tươi xanh biếc điểm xuyết cho ái tình đơn thuần.

Dòng người qua lại đều kinh ngạc với sự bạo dạn của đôi nam nữ, người chỉ trỏ không ít, song không ai lên ngăn căn, bây giờ không phải là cái thời đại người ta còn dùng từ "tổn hại tới phong hóa", và lại đôi thiếu nam thiếu nữ đó như phát tán ra thứ tình cảm hết sức tự nhiên, không khiến người ta liên tường tới câu "yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu" trong Thi Kinh.

- Này hai cháu, chú ý một chút.

Một ông già tóc đã hói quá nửa, mặc áo Trung Sơn, khuông mặt chính trực bảo thủ đứng lại nhắc nhở:

Tôn Tôn vội vàng buông Tần An ra, mặt đỏ không thể đỏ hơn, nắm tay Tần An chạy vào trong xe, cô không hiểu vừa rồi mình nghĩ cái gì nữa.

- Xin lỗi... Xin lỗi...

Dương Ốc nhanh chóng lên xe, liên tục xin lỗi Tần An, cô thấy mình không kịp ngăn cản người khác, là chỗ thất chức của mình:

- Không sao, chúng ta đi tới khách sạn Giang Tâm.

Tần An còn quay đầu vẫy vẫy tay với ông già đang tỏ ra hết sức khó chịu:

Khách sạn Giang Tâm dù sao cũng là một trong số ít khách sạn năm sao của tỉnh thành, lại còn là cái xa hoa nhất, ở cái thời đại sức tiêu dùng còn chưa quá mạnh, tỉnh thành không có chỗ mua sắm riêng cho những người giàu lên trước, vì thế khách sạn Giang Tâm là điểm tới ưa chuộng của một nhóm nhỏ giàu có nhất tỉnh thành.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch