Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 837: Chỉ có một lựa chọn. (1)

Chương 837: Chỉ có một lựa chọn. (1)



Cảm giác đi cùng một cô gái tới cửa hàng trang sức, nhìn cô gái đó say mê lựa chọn, Tần An cảm giác rất kiêu ngạo:

- Thích cái nào?

- Cậu mua chứ đâu phải mình mua.

Tôn Tôn thực sự không có cách nào lựa chọn, với cô cái nào cũng vô cùng đẹp, nhưng nếu nhận nhẫn cậu ấy mua cho, chẳng phải đồng ý sau này gả cho cậu ấy? Nếu cậu ấy cầu hôn, Tôn Tôn nhất định sẽ không đồng ý, không, không thể nào, mình nghĩ lung tung quá rồi.

Hồi năm thứ ba sơ trung, Tần An tặng cô một cái walkman, lúc đó Tôn Tôn thấy quá đắt, không nhận, nhưng những món trang sức ở đây, có khi đắt gấp chục lần, mấy chục lần thì cô lại nhận, cho dù là nhẫn nhựa ba hào chăng nã thì cô cũng nhận, hơn nữa muốn Tần An dỗ dành mình mới đeo lên.

Con gái không thể để con trai tùy tiện đeo nhẫn vào tay, Tôn Tôn lần đầu yêu đương, cũng rất có thể sẽ là lần duy nhất, chiếc nhẫn này càng không tầm thường.

- Bạn xem cái kia thế nào?

Mãi không thấy Tôn Tôn đưa ra lựa chọn, Tần An đành cầm một cái lên, chiếc nhẫn nhỏ, chiếc nhân hình con khổng tước với cái đuôi dài, đẹp đẽ tinh tế không quá phô trương:

Ngón tay thon thả trắng trẻo đưa ra, Tần An liền liền đeo vào.

Tôn Tôn quay đầu đi không dám nhìn ngón tay mình nữa, mình làm sao lại ngốc nghếch đưa tay nhanh như ra vậy, đã quyết định không cho cậu ta dễ dàng đạt được mục đích cơ mà, trong lòng la hét như thế, nhưng bàn tay kia lại chẳng hề có ý rụt lại.

Chiếc nhẫn từ từ đi qua đầu ngón tay, qua đốt thứ hai, rồi vào đúng vị trí nên có, rất vừa vặn.

- Đẹp không?

Tần An khẽ hỏi:

- Đẹp.

Giọng Tôn Tôn êm tới mức làm người ta cảm giác toàn thân cô mềm nhũn rồi, thì ra cảm giác được đeo nhẫn vào tay là như thế, rất nhiều tình cảm phức tạp lặng lẽ tụ lại, ba phần thẹn thùng, còn lại là đầy hoan hỉ:

Tần An đưa một ngón tay, lau đi giọt nước mắt long lanh ở khóe mắt, đây là cô gái nhiều lúc rơi lệ chẳng có một chút dấu hiệu nào.

Hai người phục vụ chuẩn bị một đống lời khen ngợi nhưng không nói ra khỏi miệng, chiếc nhẫn này và ngón tay cô gái vô cùng xứng với nhau, không cần họ nói thêm gì cả.

- Đeo ở tay trái thường thường mang ý nghĩa liên quan tới hôn nhân, ngón giữa là vị trí của nhẫn đính hôn, nhưng sẽ không ai nghĩ bạn sẽ đính hôn, ngược lại đem so đeo ở tay phải sẽ thích hợp hơn.

Tần An giải thích:

- Nhưng giữa hai chúng ta, tất nhiên là có ý nghĩ khác.

- Ý nghĩa gì chứ?

Tôn Tôn có muốn dấu đi áng hồng trên má cũng không cách nào nữa:

- Cậu đừng có mơ.

- Mình chỉ muốn cám ơn mẹ bạn.

Tần An rốt cuộc không nâng ngón tay Tôn Tôn lên hôn vào nhẫn trước mặt người khác.

- Lại nói linh tinh cái gì đấy.

Tôn Tôn nói vậy, lòng trông đợi Tần An nói ra những lời khiến cô vừa hết cách lại vừa ngọt ngào:

- Vì ngón tay của mẹ bạn rất đẹp, cho nên mới cho bạn ngón tay đẹp đẽ thế này, cho mình cơ hội lựa chọn nhiều nhẫn hơn. Nếu mình dũng cảm một chút là có thể ý đồ với tay phải của bạn rồi.

Tần An biết Tôn Tôn sẽ không đeo nhẫn ở trường, các cô gái vào lúc đó, bờm và kẹp tóc là món trang sức khác không đeo, sẽ bị người ta nói còn nhỏ mà đã thích đua đòi ăn mặc. Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đã có thể gọi là dị loại, rất ít cô gái hay thay đổi kiểu tóc, lại còn mặc bộ quần áo đẹp đẽ, giống như thần tượng bên trong TV vậy, dù ăn mặc thế nào cũng chỉ khiến bạn học hâm mộ, mà không dám học theo.

Cả hai cô gái đều học giỏi, đó là cơ sở đầu tiên để họ có thể khác số đông, tất nhiên không thiếu công của Tần An ở sau khuyến khích.

- Lời này nói với mẹ mình ấy, toàn giả vờ ngoan ngoãn trước mặt mẹ mình, khiến mẹ mình cứ luôn bênh cậu, chỉ mình và Diệp Tử biết bạn là đồ xấu xa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch