Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 847: Ước nguyện của Diệp Trúc Lan. (1)

Chương 847: Ước nguyện của Diệp Trúc Lan. (1)



Tập đoàn giáo dục Quốc Phủ từng liên hợp với các trường đại học Úc và Singapore, cũng tìm hiểu về các trường đại học Mỹ, Tần An rất am hiểu cách thức xin học bổng bên đó, lúc đầu hơi kích động, nói chuyện giống kẻ lừa gạt, nhưng về sau trấn áp thù hận trong lòng, bình tĩnh giảng giải cho Trọng Hoài Ngọc ưu nhược điểm trong đó.

Cho dù Tôn Ngạn Thanh bất hòa với cha vợ, nhưng danh tiếng Tôn Đại Hộ không phải gọi xuông, anh chị em Trọng Hoài Ngọc đều nhiệt tình lấy lòng, quan hệ tốt, trong nhà có tiếng nói.

Tần An không phải là người lòng dạ rộng rãi, nhưng ít khi hận một ai đó, với cả người mình coi thường cũng vẫn mỉm cười lịch sự, đó là sự kiêu ngạo của y, thậm chí có thể nói là ngạo mạn, vì đối phương muốn có tư cách đứng ở phía đối diện với y thì phải có đủ sức nặng mới được.

Oán hận là thứ đã rời xa Tần An rồi, cho tới khi vô tình biết được kế hoạch của Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên với Trọng Tư Khanh, y lựa chọn lạnh nhạt, không ủng hộ cũng không ngăn cản.

Thái độ đó bản thân nó chính là hận tới tận xương tủy.

Với một số người, thù hận lớn nhất không phải là tự tay chém kẻ thù thành muôn mảnh, mà lặng lẽ đứng ở bên nhìn đối phương chết dần.

Tần An giải thích một hồi khiến cả Trọng Hoài Ngọc cũng động lòng, thấy không cần nhờ trung quan nữa, tìm Tần An càng yên tâm hơn:

- Cháu có thời gian gặp Tư Khanh một lần.

- Không cần ạ, cháu cho người làm việc này.

Tần An vẫn mỉm cười:

Trọng Hoài Ngọc không để tâm, bà biết tính Tần An, chuyện của Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan là nhiệt tình nhất, thuận tiện để tâm tới cha mẹ hai cô bé, còn với người khác, nó rõ ràng không phải người thích giúp người... Nếu vì Tôn Tôn, nhất định là chạy đi chạy lại mệt nhoài vẫn cứ cười toe toét.

Đúng là thằng nhóc thực dụng, vỗ vỗ đầu Tần An, bảo y ngủ sớm, bà cũng về phòng, chồng ở ngoài bôn ba vất vả, phải đấm lưng xoa bóp cho dễ ngủ, kỳ thực nam nhân dễ thỏa mãn.

Nữ nhân đối phó với nam nhân, khóc lóc làm mình làm mẩy cũng rất hữu dụng, nhưng chỉ khiến nam nhân thêm mệt mỏi, là hạ sách, thực sự muốn thu phục một nam nhân, nữ nhân thông minh nhẹ nhàng khiến trái tim người đó không thể chạy đi xa, luôn ngoan ngoãn trở về.

Trọng Hoài Ngọc nghĩ, không biết con gái mình sẽ thế nào, tuy nhiên hiện giờ bà không định dạy đạo vợ chồng cho Tôn Tôn, con gái mình không thể quá kém được.

Tần An vẫn trơ mặt ngồi lý ở phòng khách, đợi Tôn Tôn đi ra mới thở dài:

- Mẹ bạn bảo mình sớm về nghỉ ngơi, chẳng giữ mình ngủ lại.

- Không biết xấu hổ.

Tôn Tôn đỏ mặt, con trai chớt nhả là vì thích trêu con gái đỏ mặt, phản xạ có điều kiện của Tôn Tôn thỏa mãn y:

- Diệp Tử ở trong phòng nãy giờ không có động tĩnh gì.

Tần An chỉ chỉ về phòng ngủ của hai cô gái:

- Chắc là ngủ rồi.

Tôn Tôn quá biết, Diệp Trúc Lan nếu không có ai giám sát làm bài tập là lăn ra ngủ chẳng lo nghĩ gì, nhưng khi cô khẽ đẩy cửa ra thì bất ngờ không thấy Diệp Trúc Lan ôm búp bê lớn ngủ khò trên giường, phòng sáng đèn, Diệp Trúc Lan mặc váy ngủ hoa rộng rãi, đang ngồi trên bàn học, vẻ mặt chăm chú:

Tần An và Tôn Tôn kinh ngạc nhìn nhau, Diệp Trúc Lan lại chăm chỉ học tập à?

Hai người ăn ý nhón chân đi ra phía sau, thò đầu nhìn.

Diệp Trúc Lan đang vẽ.

Bức tranh có ba người, người ở giữa hẳn là con trai, vì mái tóc bị cô vẽ bù xù như tổ chim, bên trái là cô gái có cái đuôi ngựa, sở dĩ biết đó là con gái là vì mái tóc dài thôi, còn lại một người nữa bên phải hơi thấp hơn một chút, tóc vẽ thành một cục đen xì, to hơn cả người.

Cả hai cố nhịn cười, con trai hẳn là Tần An, đuôi ngựa là Tôn Tôn, dù Tôn Tôn giờ ngày càng trưởng thành rất ít khi để tóc đuôi ngựa, cuối cùng tất nhiên là chính bản thân Diệp Trúc Lan, đáng tiếc cô cũng chẳng thể vẽ bản thân đẹp hơn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch