Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 853: Vào chính đề. (1)

Chương 853: Vào chính đề. (1)



- Vậy chúng ta tới đây làm gì?

Tôn Tôn thắc mắc:

- Giống như trước kia chúng ta học sơ trung ấy, tan học xong tới đây làm bài, còn có thể xem TV, sau đó mới về nhà. Tần An làm món ngon cho chúng ta ăn.

Diệp Trúc Lan cẩn thận giao hẹn với Tôn Tôn:

- Nhưng không cho bạn ép mình học bài.

- Không ép bây giờ... Nhưng năm thứ ba vẫn phải ép, nếu không thành tích của bạn đi xuống, mẹ bạn thấy mình hết giá trị lợi dụng, uy tín cũng giảm xuống, chúng ta không có cớ ở bên nhau nữa.

Tần An giảng giải cho Diệp Trúc Lan, không chỉ cô, mà cả bản thân cũng không được tụt lùi, áp lực lớn, ai bảo năm thứ nhất giành nhiều giải nhất thế làm gì, muốn tiến bộ cũng khó, mà không lặp lại được thành tích đó lại bị coi là tụt lùi:

- Trước kỳ thi mình cũng chuẩn bị chạy nước rút, Diệp Tử, đừng kéo chân mình đấy.

Tôn Tôn sau khi biết Chu Nhã Nam không nghe được, mặc dù rất khâm phục, nhưng nghĩ tới mình khỏe mạnh mà thành tích không bằng, tự tôn bị đả kích không nhỏ:

- Không nói chuyện này nữa, chúng ta tới đây để chơi.

Diệp Trúc Lan bất mãn hừ hai tiếng, cô không muốn nói tới chủ đề mình chẳng có chút ưu thế nào:

Tần An lấy trong túi ra hai xâu chìa khóa:

- Mỗi người một cái, sau này đây là nhà của chúng ta, các bạn đều là nữ chủ nhân.

Diệp Trúc Lan reo lên vui vẻ nhận ngay, Tôn Tôn liếc Tần An một cái, ba chữ "nữ chủ nhân" với cô mà nói, rất mẫn cảm.

- Sao lại có nhiều chìa khóa thế?

Diệp Trúc Lan thắc mắc:

- Các bạn là nữ chủ nhân mà, tất nhiên không chỉ có một chìa khóa, trong nhà còn có phòng vẽ, phòng tập hát và phòng thu âm đang lắp đặt, hiện thời tạm dừng thi công.

Tần An tất nhiên có câu trả lời thỏa mãn Diệp Trúc Lan nhất:

- Tốt quá, sau này không cần gặp Văn béo nữa.

Diệp Trúc Lan vui mừng không thôi, vì hiện giờ cô học vẽ phải mượn phòng trong trường, giáo viên mỹ thuật Văn Béo không ngờ là sư huynh của Hạ Vân, toàn kiếm cớ tới nói chuyện huyên thuyên với Hạ Vân, rất phiền:

- Để mình mở cửa, để mình mở cửa cho.

Cách một tiếng giòn tan, cửa phòng mở ra, một luồn sáng dìu dịu chiếu lên gò má tươi sáng của Diệp Trúc Lan, làm nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ.

Chiếc ghế thay dép với hoa văn gỗ mộc và các loại dép lê với phong cách khác nhau đặt trên giá, Diệp Trúc Lan dẫm lên thảm sàn màu xám, chọn đôi dép lễ đầu hổ, sau đó vội vàng chạy vào trong.

- Oa, thật là đẹp, sau này mình muốn ở đây, không về nữa.

Diệp Trúc Lan hưng phấn nhìn căn phòng khách không lớn, khắp nơi là búp bê cỡ lớn, có Hana no Ko Lunlun, có chinchilla, có Doraemon, còn có cả mô hình nữ hiệp Tần Tư Nguy đáng trừng mắt cầm bảo kiếm đứng đó, một phiên bản truyện tranh của Diệp Trúc Lan không thể sinh động hơn.

Nói tới tiện nghi sang trọng thoải mái thì kém xa phòng ở khách sạn Giang Tâm, nhưng nếu nói tới nhà nhỏ của ba người, dù có là nhà gỗ dựng tạm trên cây, chỉ cần là cứ điểm bí mật ba người lén lút tới chơi, Diệp Trúc Lan thấy tốt hơn bất kỳ nơi nào.

- Mình muốn ngủ trên ghế sô pha.

Diệp Trúc Lan nhảy lên ghế sô pha, cả gian phòng trang trí hoàn toàn không giống nhà ở bình thường, để cao tối đa sự thoải mái, nên ghế sô pha chiếm nửa phòng khách, đủ cho cô lăn lộn:

Một mặt tường treo bức tranh to, chỉ có bóng lưng, là cô gái đang kéo violon, chỉ một bóng lưng đủ khiến người ra chấn động.

- To thế?

Tôn Tôn giật minh, bức tranh kéo từ sàn nhà lên tận trần nhà:

Diệp Trúc Lan phát hiện ra, chạy tới thốt lên:

- Tôn Tôn thật xinh đẹp.

- Có thời gian ba chúng ta đi chụp ảnh, sau đó phóng lớn lên làm bối cảnh cho ghế sô pha nhé?

Tần An chỉ bức tường trống phía sau:

- Có thể to vậy sao?

Diệp Trúc Lan chưa bao giờ nhìn thấy bức ảnh to như vậy:

- Đương nhiên rồi, riêng ảnh mình đã to như thế, ảnh ba người càng to hơn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch