Diệp Trúc Lan thoát cái đã tìm ra hai con ma thế mạng:
Tôn Tôn rất phục cô bạn mình, mắt to tròn ngây ngô, nói dối mà mặt tỉnh bơ, đáng tiếc trước đó chạy sang chỗ mình đã tự bán đứng bản thân.
- Chủ hiệu nói, một cô gái giống búp bê, mắt to, tóc bồng bồng, còn mặc váy công chúa.
Tần An lắc đầu:
- Đương nhiên không phải là Ngải Mộ và Chu Nhã Nam, họ không đáng yêu như vậy.
- Không phải mình.
Diệp Trúc Lan phủi một cách trắng trọn:
- Còn cô gái nữa, chủ hiệu nói chưa bao giờ thấy ai xinh đẹp như thế, cằm hơi nhọn, mặt mũi như dùng bút vẽ ra, còn đeo một cái dây chuyền bạch kim, hình như Tôn Tôn cũng có một cái.
Không ngờ còn muốn trêu cả mình, sớm biết thế không nói cho cậu ta, Tôn Tôn trừng mắt thách thức.
- Đúng thế, không phải Tôn Tôn.
Diệp Trúc Lan lại nói:
- Ngốc ạ, chắc chắn cậu ấy biết hết rồi.
Tôn Tôn dù áy náy cũng chỉ đành phố hợp với Tần An:
- Chủ hiệu nói, các bạn thuê đĩa mà không trả, mặc dù có tiền đặt cọc, nhưng trong đó có bộ phim giờ không nhập về được nữa, nhiều người hỏi mà không có cho thuê, nhờ mình bảo các bạn mau trả đĩa.
Tần An làm bộ mặt hiếu kỳ:
- Các bạn thuê đĩa gì thế?
- Không nhớ.
Diệp Trúc Lan vẫn cứng miệng, tuy cô khẳng định chủ hiệu đã nói tên phim với Tần An, giờ chỉ có thể hi vọng Tần An không biết Thủy đạo hương hoa là phim gì, song khả năng đó rất nhỏ:
- Có phải có một bộ phim thế này không?
Tần An mở ngăn kéo ra lấy một đĩa Thủy đạo hương hoa:
Diệp Trúc Lan ôm chặt tay Tôn Tôn, nói nhỏ:
- Cậu ấy biết rồi, phải làm gì bây giờ?
- Biết thì biết, nếu dám cười bọn mình, bạn đi cắn cậu ta.
Tôn Tôn nói trước, tránh Diệp Trúc Lan coi mình là chó con chỉ huy đi cắn người:
- Mình không làm đâu, hay chúng ta chạy đi?
Diệp Trúc Lan không dám đối diện với Tần An nữa, giờ để Tần An biết họ xem phim lưu manh, xấu hổ chết đi:
Tôn Tôn không thèm trả lời kiến nghị vô nghĩa này, chạy đi đâu được, chẳng lẽ cả đời không nhìn nhau nữa.
Tần An cho mấy cái đĩa vào ổ, đi tới ghế sô pha, bế xốc Diệp Trúc Lan lên, Diệp Trúc Lan không dám kêu, ngoan ngoãn để Tần An đặt sang một bên, Tần An cầm điều khiển bật đầu đĩa:
- Á.
Diệp Trúc Lan xấu hổ úp mặt vào vai Tần An, tuy không nhìn thấy Tần An cho đĩa gì, nhưng không khó đoán:
- Tần An, không được xem.
- Phải xem, hai bạn đều xem rồi, sao không cho mình xem?
- Đừng, nếu không bạn và Tôn Tôn xem đi, mình đi ngủ đây.
Diệp Trúc Lan lập tức vứt bỏ Tôn Tôn để thoát thân:
- Bạn và cậu ấy xem thì có, mình đi ngủ đây, dù sao hai bạn cũng làm chuyện xấu rồi, không khác trong phim.
Tôn Tôn cũng tranh thủ quyền trốn đi, xem phim đó với đứa con trai, nghĩ thôi cô đã chẳng còn mặt mũi nào:
- Mình xem phim này không phải vì muốn làm chuyện xấu, mà muốn biết vì sao hai bạn lại vì bộ phim này mà giận nhau, sau đó mình sẽ làm trọng tài, hôm đó thấy hai bạn thậm chí còn không nhìn nhau, làm mình rất đau lòng:
Tần An lý do rất đường hoàng:
- Thế nên ba chúng ta phải cùng xem với nhau.
- Đừng xem.
Diệp Trúc Lan cắn môi, giọng yếu ớt, không phải là không muốn cùng Tần An xem, chỉ là không muốn cùng Tôn Tôn và Tần An xem, vì xem xong sẽ phải lựa chọn, Tôn Tôn liệu có đau lòng không:
- Xem đi, coi như xem phim thôi.
Tôn Tôn biết Diệp Trúc Lan lo cái gì, đó là chuyện Diệp Trúc Lan kiêu ngạo nhất, tự tin nhất, đó là sự cưng chiều của Tần An giành cho cô, không gì sánh bằng, vì thế mà cô mới không đi ghen tỵ với người khác thông minh hơn, xinh đẹp hơn mình:
Tần An chăm chú xem phim, cứ như là lần đầu vậy.
Cảnh nóng đầu tiên nhanh chóng xuất hiện, nam chính và cô bạn thanh mai trúc mã đợi tan học, trong phòng không còn ai nữa, nắng chiều xiên xiên qua ô cửa sổ, bàn ghế tạo thành nhiều bóng râm, thân thể nõn nà của hai cô gái dần dần hiện ra từng chút một.
Hai cô gái đều đỏ mặt, nhất là khi nam chính cúi đầu xuống ngậm lấy thỏ nhỏ của nữ chính kia, cả hai thở gấp, toàn thân có chút khác thường.