Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 858: Không được hỏi. (2)

Chương 858: Không được hỏi. (2)


- Hay là chúng ta bảo Tần An đi mua?

Diệp Trúc Lan làm sai, nên đành việc gì cũng phải hỏi ý Tôn Tôn trước:

- Làm sao chúng ta có thể bảo con trai đi mua cái đó cho mình hả?

Tôn Tôn rít lên khe khẽ giáo huấn Diệp Trúc Lan, đồ lót của con gái bình thường bị con trai nhìn thấy thôi đã xấu hổ, tưởng tượng Tần An vào siêu thị chọn, dùng tay sờ qua, sau đó mình mặc vào người, mặt đỏ như muốn nhỏ ra máu rồi:

Hơn nữa trong quan niệm cố hữu của đại đa số người trấn Thanh Sơn, nam nhân làm cho nữ nhân loại chuyện này, bao gồm cả mua đồ lót, mua băng vệ sinh, giặt quần áo đều là loại vô dụng, bị người ta khinh bỉ.

Hết cách, hai cô gái đứng chôn chân ở đó, cái quần lót rơi vào trong bồn vệ sinh còn chưa vớt lên.

- Người siêu thị không biết cậu ấy là ai... Cũng không biết mua cho ai.

Diệp Trúc Lan mặt nhăn nhỏ:

- Chẳng lẽ chúng ta đứng đây mãi không về? Sớm muộn gì chúng ra cũng phải ra đường, không phải còn có vấn đề hơn à?

Tôn Tôn im lặng, đây thực sự là vấn đề, bọn họ sớm muộn gì cũng phải rời chỗ này.

- Để cậu ấy đi mua, chúng ta là những cô gái cấu ấy thích nhất, cho nên vì chúng ta, cậu ấy có thể làm chuyện vốn không thể.

Diệp Trúc Lan nghĩ thế, Tần An thích Tôn Tôn, dù không thích giống như thích mình, nhưng đều là thích:

Tôn Tôn hơi cúi đầu, ánh mắt ẩn chưa tâm tình phức tạp, chúng ta là những cô gái cấu ấy thích nhất, bằng vào câu nói này, Tôn Tôn thấy mình không giận, không cãi nhau với Diệp Tử nữa, Diệp Tử là cô gái tốt như thế đấy.

- Vậy lát nữa chúng ta giải thích chuyện quần lót bị rơi vào bồn vệ sinh thế nào?

Con người khi áy náy và chột dạ thì khí thế trở nên yếu ớt, giống như khi nãy Diệp Trúc Lan lớn tiếng phối hợp với Tôn Tôn đuổi Tần An đi, giờ Tôn Tôn cũng là loại tâm lý đó.

- Đó là bí mật của chúng ta, không nói cho cậu ấy, tối đa là cậu ấy tưởng tượng linh tinh, sau đó trêu chọc chúng ta, chúng ta đỏ mặt một hồi, thế là xong.

Con gái rất có lợi, chỉ cần giở thủ đoạn làm nũng, vô lý thế là con trai hết cách, chuyện này Diệp Trúc Lan rất có kinh nghiệm:

- Vậy bạn đi nói với Tần An đi.

Vì Tôn Tôn đã không trách mình, lại còn nghe mình, làm Diệp Trúc Lan quen làm em út giờ được làm chị cả thấy rất nở mày nở mặt, làm bộ tự nhiên như không, mở hé cửa gọi:

- Tần An.

- Chuyện gì thế?

Tần An đang đợi có chút sốt ruột, hai cô gái ở trong đó quá lâu rồi, nếu xem phim thì giờ đã xem được non nửa:

- Mình muốn bạn giúp mình một việc, không được hỏi vì sao, chỉ làm thôi được không?

Diệp Trúc Lan thò đầu ra, không cho Tần An vào:

Tôn Tôn thì trốn vào góc, má nóng hầm hập, Tần An khẳng định sẽ tưởng tượng đủ thứ xấu xa, vì cậu ta vốn là thứ bại hoại.

- Ừ.

Tần An tuy mặt đầy hồ nghi song vẫn gật đầu, dù là ý tưởng hoang đường, khác thường nhất của Diệp Trúc Lan, y cũng đồng ý:

Diệp Trúc Lan từ lâu đã cảm giác được điều ấy, đôi khi cảm thán vì sự thông minh của mình, giống bây giờ vấn đề phải do cô ra mặt giải quyết, Tôn Tôn cũng không biết làm gì, hất mặt tuyên bố:

- Bọn mình muốn hai cái quần nhỏ.

Tôn Tôn ngồi sụp xuống, nhắm chặt mắt, bị chặt hai tai, dầu mặt giữa hai chân, lúc này cô không muốn nghe không muốn thấy gì hết, tim đập nhanh tới mức đáng sợ.

- Không cho nhìn.

Loáng thoáng nghe thấy giọng Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn có thể tưởng tượng ra hành vi của Tần An, cái đó xấu xa đó.

- Mau đi mua đi.

Vẫn là giọng Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn không nghe thấy Tần An nói gì, có lẽ là há hốc mồm không nói lên lời nữa rồi, lòng thầm nhủ, đi mau đi mau lên.

- Mông Tôn Tôn to, cho nên mua loại dùng chung được ấy, người ta sẽ không biết là mua cho hai người...

- Diệp Trúc Lan!

Tôn Tôn hét lên, đùng đùng nổi giận, quả nhiên là cái thứ xấu xa, không thể nào giữ được ý tốt với nha đầu thối này quá lâu mà:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch