Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 860: Cô gái thần kỳ. (2)

Chương 860: Cô gái thần kỳ. (2)
như bản thân làm sai gì vậy, Chu Nhã Nam ấp úng làm cả hai thêm xấu hổ:

- Bạn làm gì ở đây thế?

Trừ xấu hổ, Tần An còn thấy hết sức thần kỳ, vì sao mình làm mấy chuyện này, toàn gặp phải Chu Nhã Nam?

- Lần trước không phải đã nói với bạn rồi à, khu nhà mình đã bị giải tỏa, nhà mới thuê ở gần đây, tuy xa một chút, nhưng có tuyến xe bus tới thẳng trường.

Chu Nhã Nam vội giải thích, hai người gặp nhau tình cờ liên tục, cứ như mình cố ý theo dõi Tần An ấy, hiểu lầm như thế không tốt.

- À, chẳng trách gần đây mình không thấy bạn đi về cùng bạn học, thì ra là đợi xe.

Tần An nói một câu thừa thãi:

- Ừ, xa quá.

- Khu đó xây cũng nhanh lắm, năm sau là có thể giao nhà rồi, lên năm thứ ba gần trường một chút, ôn tập tối cũng tiện, nếu không thì bạn học KTX.

Còn nói gì được nữa, Tần An vừa nói vừa thầm chửi rủa cái vận may của mình.

- Ở trong KTX thì không tiện tới cô nhi viện thăm bọn trẻ...

Chu Nhã Nam nở nụ cười thuần mỹ thiện lương:

- Cám ơn bạn.

- Không có gì, mình hi vọng đám nhóc ở đó có thể giống bạn, kiên cường, lạc quan, quan trọng nhất là có trái tim biết ơn và hi vọng.

Tần An không cần đám trẻ con đó biết ơn hay báo ơn mình, nhưng những đứa trẻ mình giúp đỡ lại không hiểu biết ơn, sẽ làm y thất vọng, không giúp được chỗ cần giúp nhất:

- Bọn chúng nhất định sẽ như thế.

Hai người đi dần tới chỗ thanh toán, Chu Nhã Nam thấy trong xe có rượu vang:

- Bạn ở cùng Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn à?

Tần An gật đầu.

- Mua khăn lông chưa?

- Mua cái đó làm gì?

Tần An không hiểu gì cả:

- Vì, không, không có gì cả...

Chu Nhã Nam không trả lời là che miệng chạy mất, mép váy chập chờn, để lại mùi thơm mát lẩn khuất trong khong khí:

Thật là một cô gái thần kỳ, Tần An vẫn theo kiến nghị quay lại mua hai cái khăn lông trắng muốt, về phần ánh mắt bất thường của cô thu ngân thì không cần để ý nữa, dù sao là người lạ.

Về tới căn nhà hạnh phúc của ba người, phòng khách không có động tĩnh, TV vẫn dừng ở màn hình chờ, nhà vệ sinh mở, bên trong không có ai, chắc manh mối gì cũng bị hai cô gái xóa hết.

Chắc là trong phòng ngủ, rốt cuộc vì sao lại bản mình chạy đi mua quần lót? Phải ướt tới mức nào mới không thể mặc được cơ chứ? Tần An không nghĩ nữa, gõ gõ cửa phòng ngủ.

- Ai?

Diệp Trúc Lan hỏi rất lớn, chẳng hề có vẻ cảnh giác gì, càng không giống nghi vấn, Tần An mở cửa đi lại, làm gì có chuyện không nghe thấy:

- Mua về rồi đây.

Diệp Trúc Lan thò tay ra nhận cái túi rồi đóng cửa lại, mau chóng xem quần lót, màu trắng kiểu dáng đơn giản giống cái cũ của mình làm cô yên tâm. Con gái rất chú ý cái điều này, quần lót với áo lót phải đồng bộ, nếu bên trên màu đỏ, bên dưới màu vàng thì không thể chấp nhận được, cho dù chẳng ai nhìn thấy.

- Của bạn này.

Diệp Trúc Lan lấy một cái đưa cho Tôn Tôn, còn không quên bổ xung:

- Cùng cỡ.

- Muốn chết à? Chẳng lẽ lần trước nói bạn mông nhỏ, vẫn còn nhớ hận trong lòng?

Tôn Tôn trừng mắt:

- Mông mình không nhỏ, hơn nữa mặc váy rất đẹp, không như bạn lo cúi xuống là để lộ quần lót.

Diệp Trúc Lan nói hơi khoa trương, mông Tôn Tôn không cong như thế:

- Hôm nay không thèm đấu khẩu với bạn, cái gì cũng coi như bạn thắng.

Tôn Tôn hừ một tiếng, người lớn không thèm chấp trẻ con, với lại giận Diệp Trúc Lan chỉ chuốc bực vào người, trước tiên là khiến người ta tức xì khói, sau đó lại tới làm nũng làm ra vẻ đáng thương, thế là không tha lỗi cũng không được, ngay từ đầu giận có phải là vô nghĩa không?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch