Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 862: Phần của mỗi người. (1) (2)

Chương 862: Phần của mỗi người. (1) (2)


Diệp Trúc Lan nhảy khỏi ghế sô pha, chạy vào phòng ngủ:

Tần An và Tôn Tôn nhìn nhau, đều có chút hoảng hốt, lòng đều rối bời, đây là điều bọn họ đã chuẩn bị, đây là điều họ muốn, nhưng cũng là điều không ai muốn, không ai muốn thấy Diệp Trúc Lan phải đau lòng.

- Mau vào xem đi.

Tôn Tôn khẽ đẩy Tần An:

- Ừ.

Tần An đứng dậy, vừa dợm bước thì chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Tôn Tôn:

- Bạn không được bỏ đi đâu đấy.

Người Tôn Tôn khẽ run lên, vừa rồi cô thực sự nghĩ như thế, sẽ lặng lẽ rút lui, nhường Tần An lại cho Diệp Trúc Lan, hoặc có thể nói cô luôn biết nếu bị dồn vào đường cùng bắt buộc phải lựa chọn một trong hai, Tần An sẽ chọn Diệp Trúc Lan, như thế thà cô rút lui trước, giữ chút ảo tưởng trong tim còn hơn phải nghe Tần An nói ra lựa chọn đó.

- Mình biết chuyện này hoang đường, không hề dễ dàng, mình ích kỷ, nhưng bạn hứa rồi Tôn Tôn.

Tần An nằm chặt tay Tôn Tôn:

- Ba chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Tôn Tôn mắt hơi nhòe đi, khẽ gật đầu nói:

- Vào đi.

Tần An không chậm trễ nữa, đi tới cửa phòng ngủ, dù cửa phòng không đóng, nhưng Tần An vẫn gõ cửa:

- Diệp Tử.

- Ừ.

Diệp Trúc Lan ở bên trong đáp rất khẽ:

Tần An đẩy cửa đi vào, khép hờ cửa, Diệp Trúc Lan ngồi xoay lưng về phía này, ôm lấy gối, nhìn ra cửa sổ, bóng lưng cô gái luôn vui tươi ấy, lúc này cô đơn như thế.

Diệp Trúc Lan đang khóc, khóc không thành tiếng.

Trái tim Tần An nhỏ máu, từ từ ngồi xuống bên cạnh, khẽ ôm lấy cô:

- Xin lỗi.

- Vì sao?

Diệp Trúc Lan ngước mắt lên, giọt nước mắt to như hạt đỗ rơi xuống, làm ướt đẫm vành mắt:

- Vì làm bạn khóc.

Tần An đưa tay ra đón lấy những giọt nước mắt, có chút ngây thơ cùng cô chấp không muốn những giọt nước mắt đó rơi xuống:

- Mình sẽ chỉ để bạn làm mình khóc một lần thôi, sau này sẽ không để bạn làm mình khóc nữa.

Diệp Trúc Lan khẽ thút thít, hai vai nhỏ rung lên:

Tần An gật đầu, ngay cả lần này y cũng không muốn, y đã quá đề cao bản thân, quá tự tin vào bản lĩnh dỗ dành của mình, nhưng lúc này y có tư cách nói ra những lời đó sao, mình là cái gì bắt Diệp Tử của mình phải chấp nhận những chuyện như vậy. Từ đầu tới cuối trong kế hoạch mà Tần An sắp đặt, y sẽ dẫn dắt để hai cô gái thấy lựa chọn của mình, nhưng giờ mới hiểu ra người lựa chọn ở đây không phải mình, y không có cái quyền đó, mà là Diệp Tử,

Vì thế lời duy nhất Tần An có thể nói là:

- Xin lỗi, Diệp Tử, mình xin lỗi.

Căn phòng ngủ yên ắng, ánh trắng dìu dịu chẳng đủ chiếu sáng, cũng chẳng đủ xua đi bóng tối trong lòng người.

- Có biết vì sao mình khóc không?

Phải mất rất lâu sau Diệp Trúc Lan mới hỏi nhỏ:

Tần An lắc đầu, lúc này y không cách nào đoán được tâm sự của Diệp Trúc Lan, cũng giống như cái kế hoạch của y đã không theo kịp biến hóa.

- Vì mình muốn đem thứ bảo bối nhất, thứ mà mình muốn dấu đi, chia cho Tôn Tôn một nửa.

Diệp Trúc Lan cong môi lên, ủy khuất nhưng quật cường:

- Mình không muốn, nhưng bạn ấy chắc chắn rất muốn, nên mình đành phải chia cho bạn ấy.

- Chuyện đó..

Tần An ngỡ ngàng nhìn Diệp Trúc Lan, nhìn cô gái trong trái tim tổn thương, lại ẩn chưa một tâm sự đơn giản, không phải vi tình cảm phức tạp, là trực giác đơn giản trong tim, cô không nhìn vào sự thực sau trực giác đó, lựa chọn lý do mình có thể tiếp nhận được nhất.

Nước mắt chảy ra rồi, cô vẫn không hiểu vì sao mình khóc, nghĩ, nghĩ mãi, thì ra là mình sắp phải chia cho Tôn Tôn một nửa Tần An rồi, mình không nỡ, nên khóc.

- Chia thế nào, làm sao chia mình ra được?

Tần An cũng không thấy có chút vui vẻ hãy nhẹ nhõm hơn, đầu óc hết sức rồi ren:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch