Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 918: Khoảng cách không thể vượt qua. (2)

Chương 918: Khoảng cách không thể vượt qua. (2)


Kỳ một loạt văn kiện, giao cho chuyên viên ngân hàng một hợp đồng cực dài, sau khi thông qua xác nhận điện thoại ở ba phương diện, hoàn thành chuyển giao khoản tiền lớn.

Đây là sự hợp tác giữa Ái Đạt và Duy Đạt, vì sự kiện đột phát, khiến quỹ đầu tư tương quan của hội nghị Q bị tổn thất tài chính lớn, cần điều chỉnh nhỏ để che dấu hướng đi thực sự của tài chính lưu động.

Mặc dù Tần An và Dương A Man không hợp nhau, nhưng không cản trở Laura Lý hợp tác với tập đoàn Ái Đạt, nhưng một số văn kiện cần chính Tần An kỳ mới được hợp thức hóa, Dương An Man xuất hiện ở đây cũng là có nguyên nhân này.

Ký xong đống giấy tờ, Tần An được An Luân tháp tùng đưa đi tham quan viện bảo tàng Le Louvre, tháp Eiffel, mặc dù chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, nhưng thành phố như Paris, nếu như muốn ngắm nhìn thật kỹ, mỗi ngày sẽ thấy một cảm thụ khác, chỉ riêng phong cảnh và lịch sử nhân văn, dù hai ba tháng cũng khó thỏa mãn.

Chỉ đi qua loa một vòng, hai ngày sau Tần An và An Luân vượt eo biển Anh tới Edinburgh.

Ở trong sơn cốc có cảnh trí đẹp đẽ, Tần An nhìn ra ô cửa sổ, giống tuyệt đại đa số ngoại ô Châu Âu, bầu trời mang màu xanh lam không có chút tạp chất gì, xa xa núi non nhấp nhô, tuy chẳng phải danh sơn, vẫn khiến người khác không chán mắt.

Chẳng mấy chốc ánh mắt Tần An bì bóng người nho nhỏ thu hút.

Sơn cốc chỉ có đúng một sân bay tư nhân, đây là mùa phong cảnh đẹp nhất, sân bay đón rất nhiều khách, máy bay lớn nhỏ đỗ ở nhà chờ bên đường băng thẳm tắp, bóng người nho nhỏ đó đứng trong bối cảnh như vậy.

Cô mặc chiếc váy dài thuần một màu trắng, mép váy lất phất bãi cỏ xanh, lộ ra đôi chân thanh mãnh đi xăng đan, váy dán sát cơ thể phác họa đường cong hoàn mỹ, chỉ cái liếc nhìn cũng đủ tim người ta ngừng đập.

Tần An từ máy bay đi xuống, bước nhanh về phía cô, có lẽ là bước đi quá vội vàng, bất ngờ sắp tới gần An Thủy thì vấp chân loạng choạng nhào tới.

An Thủy giật mình vội vàng đưa tay đỡ thì hai tay Tần An thuận thế ôm lấy eo cô, nhấc bổng lên xoay vòng tròn, vội đập tay y mắng:

- Làm gì thế hả, buông chị ra.

An Luân đứng ở bên cầu thang máy bay mình cười, chỉ càng trai thú vị như vậy mới có thể khiến cô chủ vui cười.

- Mau buông chị ra, bao tuổi rồi mà con chơi trò này.

An Thủy đặt hai tay lên vai Tần An, mặt đỏ bừng bừng:

- Chị An Thủy, em nhớ chị.

Tần An đặt An Thủy xuống, nắm tay cô:

Y lúc nào cũng lớn gan thể hiện tình cảm trong lòng như vậy, An Thủy cúi đầu xuống, nhìn bàn tay Tần An, thật lớn, từ bao giờ bàn tay như tay con gái đó đã to hơn cả tay mình rồi, cũng cao hơn nữa, bất giác nhớ lại lời hứa trước kia mà đỏ mặt, hi vọng thằng nhóc này không nhớ ra nếu không rất phiền, An Thủy rất biết mức độ dính người của Tần An:

- Đi, chị đưa em đi ngắm cảnh sơn cốc.

Sân bay đương nhiên không thể thực sự xây dựng trong sơn cốc không quá lớn, nhưng cách một khoảng không xa, An Thủy chuẩn bị hai cái xe đạp, loại không có chỗ ngồi phía sau.

An Luân phụ trách xử lý hành lý của Tần An.

Cực ít người có thể đạp xe mà có mùi vị thục nữ ưu nhã, An Thủy hiển nhiên nằm trong số ít đó, cô đạp xe mà khiến người ta cảm giác như ngồi trên xe ngựa thong thả ngắm phong cảnh vậy.

- Chị chuẩn bị hai cái xe làm gì, lần sau một cái thôi, xem chở chị.

Giọng Tần An có chút bất mãn, cùng An Thủy đạp xe ngắm cảnh đúng là hạng mục vận động hấp dẫn, nhưng Tần An càng thích chở cô ở phía sau, thi thoảng cảm thụ thân hình mềm mại đó dựa vào người càng thích hơn:

- Đừng linh tinh nữa, kể cho chị chuyện ở Pari xem nào.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch