Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 957: Người không nên đi thì lại đi. (1)

Chương 957: Người không nên đi thì lại đi. (1)



- Này chàng trai, làm gì thế?

Nhà đối diện mở cửa, là bác trai trung niên:

- Chào bác ạ, cho cháu hỏi người thuê nhà ở đây có phải tên là Đan Phương Hoa không ạ?

Bác trai kia nhìn Tần An một lượt, không giống tới thăm dò, thu lại vẻ cảnh giác:

- Đan Phương Hoa à? Không rõ, nhà là của tôi, cho một nhà có cô con gái điếc thuê, cô bé xinh lắm, thật đáng tiếc.

- Nhà họ hôm nay đi vắng ạ?

- Đi vắng?

Bác trai kia lắc đầu:

- Họ chuyển đi hai tháng rồi, nhưng tiền nhà thì nộp tới cuối năm, nên tôi chưa cho người khác thuê.

- Vậy là chuyển đi từ hè ạ?

Tần An ngạc nhiên:

- Ừ, cháu là bạn học của cô bé đó?

- Dạ, cháu là bạn cùng trường, không biết nhà họ chuyển đi đâu, có để lại phương thức liên hệ gì không ạ?

Bác trai lắc đầu:

- Không, tôi không thân với nhà đó, chỉ có cô con gái hay sang xem TV.

- Xem TV?

- Cô bé đó học giọng môi, nếu không phải thi thoảng gọi không phát hiện, tôi còn nghĩ là bình thường. Nhà nghèo lắm, ngay TV cũng không có, mỗi ngày ăn cơm xong cô bé đó lại mang cái ghế nhỏ sang nhà tôi xem TV, xem xong rồi về.

Tần An cãng nghĩ càng thấy khó hiểu:

- Bác cho cháu vào xem nhà được không?

- Cái đó không được, tôi đang bận, thế nhé.

Bác trai kia định đóng cửa:

- Vậy cháu thuê nhà, thế được không?

Tần An vội vàng nói:

- Chàng trai, cậu đùa tôi đấy à, rốt cuộc muốn cái gì đây?

Tần An không muốn nhiều lời, rút ngay ví ra, trên thế giới này tiền càng động lòng hơn lời cầu khẩn:

- Đây là 100 đồng, coi như tiền đặt cọc.

Bác trai do dự:

- Nếu không thuê thì không được lấy lại tiền đặt cọc đâu đấy.

Tần An gật đầu.

Bác trai đi lấy chìa khó mở cửa, đó là gian nhà bình thường vừa vào cửa là phòng khách, sau đó là hai phòng ngủ nhỏ, không có ban công, không có bếp, có nhà vệ sinh, phòng trống không, chỉ có ít rác rưởi.

Tần An đi vào gian phòng ngủ nhỏ, có mùi không khí ẩm của gian phòng đã lâu không có người ở, tường có vết nước mưa bắn vào, vài cây cẩu kỷ lay động bên cửa sổ.

- Sao cửa sổ lại mở ra thế này, rõ ràng là đóng rồi cơ mà.

Bác trai nhìn căn phòng vừa bẩn vừa lộn xộn, có chút bực mình:

- Bác có vào gian phòng này trước kia chưa?

Tần An đặt tay lên ngực áp nhịp tim dữ dội xuống, cố dùng giọng bình đạm hỏi:

- Tôi chưa bao giờ vào đây, con gái tôi thì biết.

Bác trai đi đóng cửa sổ:

Tần An lấy ra một trăm đồng nữa:

- Cho cháu nói chuyện với con gái bác được không?

Bác trai hớn hở nhận tiền, hôm nay gặp được thằng bại gia rồi, vội đi gọi con gái.

- A, anh là Tần An.

Cô gái kia tuổi tầm Tần An, đeo kính nhỏ, khá đáng yêu, không ngờ nhận ra Tần An:

- Bạn nhận ra tôi?

Tần An cười, tuy đang rất nóng lòng, nhưng đối với cô gái hưng phấn gọi ra tên mình, vẫn lịch sự hỏi lại:

- Chúng ta cùng trường, em là học sinh mới, tên Mã Dương Dương.

Mã Dương Dương hớn hở kiêu ngạo nói với cha mình:

- Anh ấy là Tần An, là quán quân kép kỳ thi Olympic quốc gia, ở trường có rất nhiều chuyện truyền kỳ về anh ấy.

- Ồ, ra thế.

Bác trai gật gù, có chút thành ý hơn khi nãy, học sinh giỏi đi tới đâu cũng được hoan nghênh hơn:

- Cám ơn em, mà em và Chu Nhã Nam thân nhau không?

Tần An không có thời gian dông dài:

- Vâng, có ạ, chị Nhã Nam là thần tượng của em, chị ấy cũng vô cùng lợi hại.

Mã Dương Dương cố gắng để bình tĩnh lại, như đang gặp thần tượng:

- Em thường tới hỏi bài chị Nhã Nam, chị ấy giỏi nhất là số học, đó lại là điểm yếu của em... Anh hỏi ví trí đồ đạc trong phòng ấy ạ, bên cửa sổ là bàn học, bên cạnh cửa là tủ quần áo, chỉ có thế... À có lần em hỏi chị ấy sao không kê tủ quần áo ở tường mà lên ở bên cửa, chị ấy bảo ở phòng cũ cũng kê như thế.

- À, cám ơn em nhé.

Tần An cực kỳ khẳng định, căn phòng này kiểu cách tuy khác, nhưng cách bố trí chính là phòng của Diệp Trúc Lan ở thôn Hợp Hưng, đi tới gần cửa sổ, cúi xuống ngửi mùi hoa la đơn, là hoa mà Khuông Vịnh Mai trồng ngoài cửa sổ, mỗi lần y trèo vào phòng Diệp Trúc Lan đều hái một ít:

Chu Nhã Nam rốt cuộc là ai, trong thân thể yếu đuối như thiếu máu kia là trái tim thế nào, linh hồn thế nào.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch