Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 990: Tình yêu có thể chia sẻ, hôn nhân thì không. (2)

Chương 990: Tình yêu có thể chia sẻ, hôn nhân thì không. (2)
Người kết hôn với Tần An nhất định phải là con... Nếu như ngay cả điều này cũng không có được, vậy thì phải từ bỏ.

Tôn Tôn hoang mang, tương lai mình kết hôn với Tần An, mình làm sao có thể làm thế với Diệp Tử? Nhưng không làm thế, mẹ không chịu.

- Hôm nay mẹ nói với con là dự phòng thôi, đặt trong lòng là được, bình thường cư xử thế nào vẫn như thế. Mẹ chỉ lo thế thôi, chắc không có gì đâu, hiểu không?

Trọng Hoài Ngọc không muốn vì những lời đơn thuần suy đoán của mình mà ba đứa bé sinh mâu thuẫn:

- Dạ, nhưng nếu Tần An làm thế, mẹ sẽ mắng cậu ấy ạ?

Trọng Hoài Ngọc bật cười, con gái còn quá nhỏ:

- Mắng nó à? Mẹ thấy con bị ức hiếp, chẳng lẽ chỉ mắng thôi sao? Mẹ sẽ có biện pháp giáo huấn nó.

Tôn Tôn ồ một tiếng, không biết có nên nói với Tần An để y đề phòng trước không?

Tần An không thể biết Trọng Hoài Ngọc và Tôn Tôn nói những lời này, vốn ba người định cùng ra phố đi dạo mua sắm linh tinh, Tôn Tôn không xuống nữa, Hạ Vân lại gọi điện tới, cô có thời gian, sẽ tới dạy học cho Diệp Trúc Lan.

Tần An đưa Diệp Trúc Lan tới phòng tranh rồi về tiểu khu.

Lá cây ngô đồng đã rụng gần hết, ngẩng đầu lên là bầu trời vị cành cây khẳng khiu xé thành từng mành tan nát, xám xịt, chiếc ghế dài lành lạnh ướt nước, không còn thấy cô gái cô độc ngồi dưới đó đọc sách nữa.

Tần An ngồi xuống chiếc ghế ướt, nghe gió thu thổi bên tai, khi Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ở bên, lòng y luôn an tường, còn khi không, cũng không khác gì không khí mùa thu này.

Lấy di động ra, Đường Mị không nhận điện thoại của y nữa, chỉ còn cách thi thoảng gửi tin nhắn, chẳng hi vọng được trả lời.

Tần An tùy ý gửi một tin nhắn rồi cất di động đi, không ngờ di động rung lên, tựa hồ là tin nhắn trả lời.

" Chồng ơi, núi lửa ở New Zealand sắp phun trào, mấy ngày nữa dự báo sẽ không bay được, nên em đặt chuyến bay về sớm, chiếc xe em đặt cho anh đã tới chưa? Lái xe mới đến sân bay tỉnh thành đón em nhé, có nam nhân lái siêu xe đưa đi dạo, người ta sẽ hâm mộ lắm."

Tần An ngớ người, dù vắt hết óc cũng không nghĩ ra cô ấy gửi cho mình tin nhắn này với tâm thái gì, thế nhưng khi nhìn lại càng rùng mình, không phải Đường Mị, mà là số di động có 11 số kia, tim đập thình thịch lập tức trả lời:" Anh đi đón em ngay đây, tới nơi sẽ nhắn tin cho em."

Ngồi một lúc, không thấy có tin nhắn phản hồi nữa, Tần An chạy ra gara gần đó lấy chiếc Aston Martin mà An Thủy mua tặng sinh nhật y.

Chiếc xe này rất ít khi có cơ hội ra đường, chiếc xe thể thao siêu cấp vốn vô cùng bắt mắt.

Lúc này ngay cả thành phố loại một trong nước còn rất hiếm, huống hồ là Lâu Tinh, nếu một chiếc xe như thế thường xuyên xuất hiện, e gây ra nhiều suy đoán và chú ý.

An Thủy tặng cái xe này cho y chỉ coi là món quà, không phải để y dùng thay đi bộ, cô cũng có rất nhiều chiếc xe cá tính độc đáo, nhưng mỗi khi ra đường, chỉ đi chiếc Audi không quá nổi bật, thú vui nhà giàu mà.

Tần An vào xe mới phát hiện xe đã bị người ta đụng chạm, máy tính giữ bảng điều khiển đã thay đổi, chớp mắt liền nghĩ tới thủ đoạn mưu sát trong phim Mỹ, xe phát nổ hay mất phanh gì đó, sau đó cười tự trào, y làm gì có kẻ thù nào như vậy, huống hồ chắc là cô ấy làm, chẳng rõ cô ấy muốn làm gì.

Xe khởi động, máy vi tính thành hệ thống dẫn đường, năm 1997 thì đây vẫn là thứ hiếm lắm, hệ thống định vị toàn cầu tới năm 1994 mới hoàn thành sau chiến tranh vùng vịnh thì mở rộng cho dân dụng, nhà chế tạo mới đưa ra các xe có thiết bị này.

Cái hệ thống dẫn đường này không giống Tần An biết, không yêu cầu y nhập điểm đến, mà có mũi tên trực tiếp chỉ đường muốn y đi theo lộ trình, lạ thật, cô ấy lại bày trò gì?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch