Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 992: Hiện thực, ký ức hay giấc mơ? (2)

Chương 992: Hiện thực, ký ức hay giấc mơ? (2)


Kinh hoàng tỉnh lại, khi hôn lên hàng chứ kia, giọng nói trong ký ức như vang lên bên tai.

Tần An cúi xuống, không thấy có gì khác, vẫn là trang phục thiếu niên, trán lạnh toát, sờ lên, không ngờ mồ hôi ròng ròng, nỗ lực lắc đầu. Đây không phải là chữ của An Nhã, bây giờ là năm 1997, con gái y chưa ra đời.

Tình yêu của y với con gái, vẫn là tình yêu với Tần Thấm.

Loạng choạng về xe, nhìn cái đình, cố gắng bình tĩnh lại, tiếp tục đi theo chỉ dẫn.

Thời tiết trong núi thay đổi rất nhanh, vốn là buổi sáng mùa thu lành lạnh vẫn có ánh nắng, giờ mây đen kìn kịt, động cơ mạnh mẽ vẫn tạo ra tiếng động lớn làm người ta yên tâm, nhưng âm thanh duy nhất ấy vẫn khiến Tấn An sinh sự kháng cự khó diễn tả, như một thế giới khác đang phát ra âm thanh kéo y về.

Cái xe này vốn không nên xuất hiện ở đây, giống như y.

Tần An hít sâu một hơi, muốn tăng tốc, nhưng vài giọt nước rơi xuống cửa kính khiến y phải từ bỏ, giữ tốc độ an toàn tiến lên.

Đường núi vòng vèo, cảnh sắc đơn điệu lặp đi lặp lại, đột nhiên trước mắt có một nữ nhân dắt một đứa bé vẫy tay với y, Tần An phanh két cháy đường.

Trống không, như là ảo giác, Tần An chạy tới xem, nhưng không thấy gì hết, cũng hề có dấu vết người qua lại.

Mưa rơi trên mặt, ướt và lạnh, Tần An ôm vai, rùng mình chui vào xe, đi tiếp, lát sau lại là nữ nhân và đứa bé kia xuất hiện, Tần An xác định mình không nhìn nhầm, nhưng khi y chạy tới lại không có gì.

Trên đời này có rất nhiều thứ vượt qua kiến thức nhân loại có thể lý giải, nhưng Tần An không nghĩ tới phương diện thần bí, vì cô ấy gửi tin nhắn bảo y tới, đây không phải là ngẫu nhiên, chưa chắc không phải là an bài của cô ấy.

Tần An về xe, lau khô nước trên mặt, lấy di động ra, không có tín hiệu.

Xe cứ đi đi dừng dừng, tới khi bắt được tín hiệu, vội vàng gọi cho số di động 11 số kia, cái số máy chưa bao giờ thông, không ngờ lại thông.

- A lô, chồng à... Anh tới đâu rồi, em tới nhà rồi.

Giọng nói chợt nghe có chút xa lạ, nhưng gợi lên ký ức từ đáy lòng, âm thanh đó thuộc về vợ y, thuộc về người vợ đã làm mẹ, có thêm chút êm ái.

- A lô..

Tần An run giọng, sao mình lại gọi được cho số di động vượt thời không:

- A lô... A lô... Sóng thật là..

Điện thoại bị ngắt rồi.

Tần An vội nhìn di động, quả nhiên không có sóng nửa, gọi vài lần, kể cả nhắn tin cũng không được, y ném di động xuống, đạp mạnh chân ga, phóng nhanh theo chỉ dẫn của thiết bị dẫn đường.

Nữ nhân quỷ dị và đứa bé kia lại xuất hiện, Tần An không dừng nữa, hai cặp mắt trống rỗng mà lạnh lùng lướt qua Tần An.

Tần An không quay đầu, nhưng qua kính chiếu hậu không thấy bóng người, trong chớp mắt vừa rồi, Tần An nhin rõ, hai người đó giống vợ và con mình, chỉ là ánh mắt và tư thế... Không giống người sống.

Run rẩy bật điều hòa lên để xoa tan hơi lạnh trong lòng, tiện tay bật âm nhạc, không ngờ là khúc Phượng hoàng... Trên đời này ngoài mình ra còn ai biểu diễn được nó nữa? Vội vàng tắt đi, bật TV.

Kênh nào cũng chỉ phát khúc Phượng hoàng.

Tần An luống cuống định tắt đi, ca khúc vẫn vang vọng trong xe, như từ hư không truyền lại.

Toàn thân y đã rơi vào sự kinh hoàng, chuyện này là sao? Tần An chạy ra khỏi xe, giọt nước tí tách xuyên qua rừng lá rậm rạp nhỏ lên người, âm điệu kia vẫn từ bốn phương tám hướng truyền tới, từ trong bụi cây, từ phía sau vừa đi qua, từ phía trước, từ dưới chân, từ đỉnh đầu.

Như kêu gọi, nhưu thúc giục, lại như quấn quít, làm Tần An không cách nào kháng cự, ngẩng đầu lên, chỉ thấy trời đất xoay chuyển, lảo đảo ngã vào xe, mắt bị nước mưa làm ướt, nhưng nhìn rõ thời gian trên chiếc hệ thống dẫn đường đang nhảy.

1998... 1999... 2000...

Nhìn con số không ngừng tăng lên, Tần An váng vất rồi hôn mê.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch