Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 994: Vĩ thanh! (2)

Chương 994: Vĩ thanh! (2)
An nhảy từ trên tường xuống, đứng bên mép sân bóng rỗ, ngẩng đầu nhìn Diệp Trúc Lan:

- Diệp Tử, mình thích bạn.

- Vậy sau đó cô ấy dấu bạn đi không?

Diệp Trúc Lan phụng phịu:

- Mình thấy bạn vẫn rất thích cô ấy, nhưng không thích bằng mình.

- Không đâu, cô ấy chỉ biết, thế giới này không có ngôi nhà có mình, không có con của mình, nếu mình đã vì không có Diệp Tử mà đi tìm Diệp Tử, vì sao cố ấy không thể đi tìm ngôi nhà của mình, con của mình.

Tần An không trách An Lạc, y thiếu chút nữa cho rằng mình thực sự trở về rồi, hạnh phúc mộng ảo sụp đổ, làm y hôn mê suốt, y biết, đó là một loại bản năng, ý đồ bóp chết trái tim của mình, không tiếp nhận có nghĩa là hạnh phúc tương lai của mình không biến mất:

- Thế phải làm sao?

Diệp Trúc Lan rất lo lắng:

- Cho nên nhiều năm sau, mình sẽ và An Lạc sinh một đứa bé, đặt tên là An Nhã.

Tần An ôm lấy chân cô, áp má vào đôi chân ấm áp đó:

- Có được không?

- Đương nhiên là được... Có điều rất nhiều năm sau, bọn mình đã sinh rất nhiều con rồi.

Tần An cười, nhìn gò má Diệp Trúc Lan đỏ lựng.

- Không được cười mình, mình... Mình không sợ sinh con, mình hỏi chị dâu rồi, sinh con không đau.

Diệp Trúc Lan vẫn là cô bé, ngay cả chuyện đó còn chưa làm, sợ đau, nói gì tới sinh con, thấy Tần An vẫn cười, không phục:

- Nói không chừng sau này một năm bọn mình sinh mấy đứa.

- Mình thì không thành vấn đề, nhưng bạn đừng sinh đôi, sinh ba, mình sợ, dễ có chuyện.

Tần An không cười Diệp Trúc Lan nữa:

- Vậy chúng ta thử đi, có điều... Có điều bây giờ mình chưa sinh con được.

Diệp Trúc Lan nhảy từ trên tường xuống, giọng như muỗi kêu, giống như khi cô và Tần An thân thiết, nép trong lòng y thì thầm nhưng câu vô nghĩa, kéo y chạy:

- Đi đâu?

- Nhà mình.

Diệp Trúc Lan nói tới tiểu học thôn Hợp Hưng, mặc dù Khuông Vịnh Mai đã điều lên thành phố, nhưng tiểu học thôn Hợp Hưng xây nhà mới, nhiều phòng lắm, nên vẫn giữ lại.

Chỉ là bây giờ Tần An và Diệp Trúc Lan tới đó phải quét dọn.

Hai người chạy khỏi trường học, nóc nhà thoáng qua một trận gió, một bóng người mờ mờ mong manh từ từ biến mất, như chưa từng tồn tại.

Nhưng tháp nước trên nóc nhà để lại một hàng chữ, có lẽ Tần An và Diệp Trúc Lan không tới nơi này nữa, nhưng lời chúc phúc vẫn luôn ở đó.

" Tần An, Diệp Tử, nhất định phải hạnh phúc như thế mãi nhé!"



HẾT TRỌN BỘ.

Đọc qua có vẻ tác giả không thể viết được kết thúc thuyết phục cho nên mới viết kiểu mơ hồ lẫn lộn thế này.

Nhưng theo mình nghĩ, tác giả đã muốn viết một câu truyện đầm ấm nhẹ nhàng nên không viết thẳng ra thôi, đoạn “ái tình có thể chia sẻ, hôn nhân thì không” gần như đã nói rõ kết cục. An Lạc quyết định bỏ đi, còn ba người Tần An, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn chỉ có thể hạnh phúc tới trước khi hai người kết hôn, cuối cùng chỉ có Tần An và Diệp Trúc Lan ở bên nhau, giống như phim “Thủy đạo hương hoa”, không nói ra lựa chọn, nhưng chàng trai nhìn về phía đông, đoạn cuối ở đây cũng chỉ có Tần An và Diệp Trúc Lan nắm tay nhau.

Nhưng Chu Nhã Nam rốt cuộc là cái quỷ gì thế ?

Ài, truyện hết rồi, Tâm Động không xuất sắc song có chút giá trị riêng, có chút đặc biệt. Có điều mình chưa thấy thỏa mãn. Các bác thích những truyện hay, còn mình thích dịch những truyện hay, giống Đại Niết Bàn, mình dịch xong gần 5 tháng chẳng muốn dịch thêm gì nữa, Tâm Động chưa làm thỏa mãn được mình nên lần này mình không nghỉ mà sẽ tìm truyện mới dịch luôn, vậy nên hẹn gặp lại các bác sớm nhất có thể.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch