Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tân Phong Lãnh Địa

Chương 170: Chạy quan hệ - Công dụng mới (2)

Chương 170: Chạy quan hệ - Công dụng mới (2)



Trong Học Viện Đế Quốc của Hồng Nguyên Thành, Giang Tinh Thần vẻ mặt u sầu, đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để giảng giải cho Uyển nhu, và mấy tên giám khảo hiểu cái gì gọi là đàn nhạc.

Để phối hợp với trống to, Giang Tinh Thần liền đề xuất khái niệm về đàn nhạc, mấy người nghe đến trợn mắt há hốc mồm, Uyển nhu còn đỡ, đã sớm thấy qua đủ các thứ thần kỳ của Giang Tinh Thần, nhưng mấy tên giám khảo lại hoàn toàn bối rối, bọn họ còn đang định nói với Giang Tinh Thần những suy nghĩ của bản thân, ai ngờ người ta vừa đến đã nói thẳng ra thứ gì đó mà bọn họ chưa từng nghe qua bao giờ. Thật ra, Giang Tinh Thần vốn là muốn làm kèn Xô-na bản gốc của Nam Nhi Đương Tự Cường chính là dùng kèn Xô-na, nhưng cái đó cần có lau để làm miếng lưỡi gà, nhưng bây giờ đi đầu tìm cỏ lau.

Thật ra đàn tì bà cũng được, dù sao nó phối với trống to là hợp nhất. Nhưng nghĩ tới hắn còn chưa bao giờ cự ly gần



nhìn thấy hình dáng đàn tì bà, thì làm sao mà làm ra được.

Bất đắc dĩ, hắn nghĩ tới đàn tranh, ít nhất đời trước ở trong lớp có bạn nữ học qua, hắn cũng thấy được mấy lần. Tuy rằng không biết nguyên lý cụ thể, nhưng lại biết được hình dáng, cũng biết được phía dưới mặt đàn tranh là rồng, âm thanh của dây đàn rung lên là thông qua cái hộp nhỏ phía dưới truyền phát ra ngoài. Về phần giải thích đàn nhạc cho mấy người này, thực sự có hơi khó cho hắn, suy nghĩ nửa buổi, cuối cùng mới tìm đến các ngành khác trong Học Viện Đế Quốc mượn lấy một cây cung, sau khi khảy đây làm phát ra rung động, bèn nói cho bọn họ biết đây là đàn nhạc.

Mấy người lần nữa sửng sốt ngây người, đây là nguyên lý gì vậy, một cây cũng là có thể diễn dịch được âm nhạc sao. Mà trong lúc khảy dây cung, Giang Tinh Thần lại có một phát hiện bất ngờ, hắn lại có thể dựa vào rung động vô cùng nhỏ, chuẩn xác nắm bắt được vị trí phát ra rung động này trên cây cung, cùng với sức lực lớn nhỏ mà mình dùng, tiến tới phán đoán ra dọc theo dây cung sẽ phát ra tần số chấn động cỡ nào. Nói cách khác, hắn có thể định vị âm thanh phát ra trên mỗi một vị trí.

- Không phải chứ, chẳng lẽ Minh Tri Trận phát triển đến đầu gối, là để tiện cho ta gảy đàn tranh?

Giang Tinh Thần trong lòng bất đắc dĩ cười chua chát, tuy rằng tác dụng này có chút gài bẫy, nhưng không nghi ngờ gì cái này hiện tại là hữu dụng nhất, bằng không làm được đàn tranh mà không biết gảy thì cũng phí công vô ích.

Uyển nhu bọn họ nhìn Giang Tinh Thần một bên trầm tư, một bên gây ra những âm thanh khác nhau trên sợi dây cung, mới vừa bình tĩnh lại kinh ngạc thêm lần nữa...

Sau đó, bọn họ bắt đầu quá trình chế tạo khá dài.

Giang Tinh Thần suy nghĩ rất đơn giản, thứ mà cổ nhân trên địa cầu có thể chế tạo ra, hắn có Minh Tri Trận bỏ túi, chắc chắn không khó để làm ra.

Nhưng thực tế lại không phải như vậy, so với trống to mà nói, chế tạo đàn tranh quả thực khó khăn đến thấu trời. Chỉ riêng việc tìm gỗ sấy khô đã khó, trải qua hơn hai chục ngày, gỗ bị hủy hết bao nhiêu cũng không đếm xuể. Ban đầu Giang Tinh Thần bọn họ toàn bộ đều dùng gỗ đặc rắn chắc, nhưng âm sắc lại không được tốt, có chút trầm đặc, không có chút cảm giác trong vắt nào của đàn tranh.

Sau đó bọn họ không ngừng đổi các loại gỗ mới, không ngừng thử các kích thước và hình dáng của chiếc hộp. Với đôi bàn tay khéo léo của Giang Tinh Thần, đến sau cùng cũng có chút không chịu nổi, cầm dao cũng khó khăn.

Mà điều làm cho Giang Tinh Thần buồn bực hơn chính là, hắn quên mất đàn tranh có bao nhiêu sợi dây:

"Cây đàn tranh lúc trước từng thấy có bao nhiêu sợi dây đàn nhi, 21, 18 hay là 17... "



Cuối cùng, căn cứ vào kích thước của thân đàn, cần độ rộng âm vực, mới quyết định sẽ dùng 18 sợi dây đàn.

Mị Nhi mỗi ngày nhìn ca ca mệt đến nỗi vừa về nhà đặt lưng xuống là ngủ ngay, cũng đau lòng đến phát khóc, nhưng biết đây là đại sự, không thể trễ nải, cũng chỉ có thể mỗi ngày nấu săn cơm, đun sẵn nước, tận tình chăm sóc chuyện ăn uống của hắn.

Còn Uyển Nhu cùng mấy tên giám khảo phụ trách việc mấu chốt nhất phán định chuẩn âm, âm chất, âm sắc. Hơn hai chục ngày sau đó, người nào người nấy cũng nghe đến nỗi đầu muốn nổ tung. Lúc này, Giang Tinh Thần mới hiểu được trí tuệ của cổ nhân, trong lòng hô to:

"Sau này không dám xem thường cổ nhân nữa, mà nó quả thực không phải chuyện người làm !

Cuối cùng, lúc Giang Tinh Thần mệt đến muốn ói, bọn họ rốt cục đã phát hiện, dùng gỗ thông chế tạo hộp cộng hưởng, dùng gỗ đặc chế tạo đầu đàn đuôi đàn cùng cần đàn là tốt nhất, lúc này mới xem như đã xác định được bộ phận chính của đàn tranh.

Tiếp theo bọn họ lại nghiên cứu đến vấn đề mặt đáy của đàn, rốt cuộc chừa lỗ thoát âm ở vị trí nào, hình dáng ra sao, cái này đều phải thử đi thử lại nhiều lần. Lại mấy ngày trôi qua, hủy bỏ thêm vài cái hộp, Giang Tinh Thần lúc này mới xác định được vị trí, trước, giữa, sau, mở ra ba cái lỗ thoát âm.

Dây đàn thì vẫn dùng dây gân thú, nhưng sau khi dùng, thì cũng không dễ chịu chút nào, rất rát ngón tay, còn móng gây nếu làm không tốt thì sẽ cắt đứt dây đàn.

Sau một hồi suy tính, hắn đã tìm được Lão gia tử, nhờ lão ra ngoài tìm giúp loại tơ vừa có độ dai vừa có độ bền tốt nhất.

Cơ hội như vậy, Lão gia tử dĩ nhiên không thể bỏ qua, Giang Tinh Thần còn phải hứa sẽ nấu cho lão món ngon trước giờ chưa từng ăn, Lão gia tử mới hài lòng rời đi...

Mà trong lúc Giang Tinh Thần bọn họ đang bù đầu chuyên tâm chế tạo đàn tranh, tại Đế đô, Ca vũ đoàn Thái Phượng năm trước đạt giải cao nhất, bắt đầu liên tục diễn

xuất.











trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch