Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thần Thoại Chi Hậu

Chương 13: Vị hôn thê trên núi

Chương 13: Vị hôn thê trên núi


Đây chỉ là một biểu tượng. Sở dĩ Đại Hoang Kim Viên được người đời xưng tụng là thập đại thần chủng, là bởi loài vượn này có hai năng lực đáng sợ. Thứ nhất là sức mạnh vô song, thứ hai là sở hữu thụ nhãn có thể khám phá hư ảo.

Đinh Hoan không chớp mắt nhìn chằm chằm Cự Viên vẫn đang va đập vào vách đá. Trên trán của Cự Viên này, tựa hồ có một vết hằn màu đen, đó chính là vị trí con mắt thứ ba của Đại Hoang Kim Viên sẽ xuất hiện. Hiện tại, Đại Hoang Kim Viên này vẫn chưa xuất hiện con mắt thứ ba, điều này cho thấy nó vẫn còn là một con vượn non.

Đinh Hoan hít một hơi thật sâu. Trong tương lai, khi thực lực của hắn trở nên mạnh mẽ, hắn nhất định phải đoạt lấy được gen sức mạnh và gen khám phá hư vô của Đại Hoang Kim Viên.

Xác suất gặp được Đại Hoang Kim Viên không lớn hơn bao nhiêu so với việc tìm kiếm một hạt bụi trong vũ trụ. Kẻ khác cho dù có được gen của Đại Hoang Kim Viên, cũng không cách nào nghiên cứu ra dược dịch gen có thể dung hợp vào cơ thể người, nhưng hắn thì có thể.

"Bách Truyền Cường, đừng lúc nào cũng giữ vẻ mặt hung tợn như vậy. Hiện tại là lúc mọi người cần đồng tâm hiệp lực, phải đoàn kết lại."

Nữ tử áo lam nói với nam nhân lùn kia một câu, sau đó nhìn Đinh Hoan và nói: "Ta tên Lưu Ngải Muội, mấy người chúng ta đều đến từ Yến Kinh, tới đây du lịch."

Đinh Hoan cảm thấy mấy người này không hề giống những kẻ đến du lịch chút nào, song điều đó không liên quan gì đến hắn.

Ngoài Lưu Ngải Muội còn có thể nói chuyện phiếm vài câu, ba người còn lại đều khiến Đinh Hoan chướng mắt, hắn dứt khoát đi tới một bên, ngồi lên một tảng đá.

Nữ nhân tên Tần Di không chịu giao dược liệu cho Cự Viên kia, thì Đại Hoang Kim Viên bên ngoài sẽ không rời đi, việc này không biết sẽ kéo dài bao lâu. Nếu đằng nào cũng phải tiêu hao thời gian, hà tất phải tốn nhiều lời lẽ vô ích?

Không đúng rồi, dược liệu trong bọc của Tần Di rất có thể là linh dược mà Đại Hoang Kim Viên dùng để ngưng luyện Hư Ảo Chi Nhãn. Nghĩ đến đây, tầm mắt Đinh Hoan theo bản năng rơi vào chiếc túi của Tần Di.

Đại Hoang Kim Viên mất đi linh dược này, khẳng định còn có những biện pháp khác để ngưng luyện Hư Ảo Chi Nhãn. Nhưng hắn cho dù có được huyết dịch của Đại Hoang Kim Viên, nghiên cứu ra được dược dịch gen khám phá hư ảo của Đại Hoang Kim Viên, nếu không có loại linh dược này phối hợp, nói không chừng hiệu quả cũng sẽ có hạn.

Lập tức Đinh Hoan liền âm thầm lắc đầu, hắn giờ đây muốn đoạt lấy gốc dược liệu này, đó là chuyện si tâm vọng tưởng.

Đinh Hoan chìm trong suy tư, ngày đầu tiên trôi qua trong tiếng Đại Hoang Kim Viên dùng sức oanh phá cửa động. Đến buổi tối, bên ngoài trở nên yên tĩnh.

Đinh Hoan khẳng định Kim Viên vẫn chặn ở bên ngoài, hắn nhắm mắt dưỡng thần, tiện thể vận chuyển Lạc Thức Kinh một chút. Mặc dù không thể tăng tiến gì nhiều, nhưng thúc đẩy tuần hoàn huyết dịch cũng là tốt.

"Cự Viên kia hẳn đã rời đi rồi chứ? Đã rất lâu rồi không thấy có động tĩnh gì." Bách Truyền Cường cảm thấy mình hơi đói bụng, nhịn không được nói một câu.

"Khẳng định nó chưa đi. Đừng nói bảo vật của nó đang ở chỗ chúng ta, cho dù bảo vật của nó không ở đây, thì loại Cự Viên này cũng cực kỳ ghi thù. Chúng ta đã đắc tội với nó, nó sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy đâu." Lưu Ngải Muội đáp.

Tần Di có chút áy náy nói: "Thật xin lỗi, là ta đã liên lụy mọi người. Nếu không phải ta muốn tới Thiên Lạc sơn thuộc thành phố Hà Lạc, thì mọi người cũng không đến mức bị nhốt ở nơi này. Hay là ta trả dược liệu lại cho Cự Viên kia đi."

Kiểu Y nói: "Hiện tại cho dù có trả dược liệu lại cho Cự Viên, e rằng cũng không thể khiến Cự Viên rời đi đâu."

"Di Di, tất cả mọi người là bằng hữu, nói lời liên lụy thì thật khách khí quá. Chỉ là ta vẫn thực sự không hiểu vì sao ngươi nhất định phải lựa chọn Thiên Lạc sơn thuộc thành phố Hà Lạc. Kỳ thực, trong dãy núi Yên Sơn gần Yến Kinh, các loại dược liệu biến dị trân quý cũng không ít mà." Lưu Ngải Muội nói.

Tần Di trầm mặc một lúc rồi mới nói: "Ta tới đây kỳ thực là muốn xem vị hôn phu mà cha ta đã nói trông như thế nào. Ta đến thành phố Hà Lạc rồi mới biết người sáng lập tập đoàn Bách Ngọc là Đinh Bách Sơn đã sớm mất tích. Kẻ thừa kế tập đoàn Bách Ngọc, Đinh Tiểu Thổ, con trai của Đinh Bách Sơn, cũng đã bị đuổi khỏi tập đoàn Bách Ngọc. Giờ đây tập đoàn Bách Ngọc đã thuộc về công ty của Đinh Tiệt, ta chẳng khác gì một chuyến đi tay không."

"Vị hôn phu mà cha ngươi nhắc tới, không phải là Đinh Tiểu Thổ, kẻ bị đuổi khỏi tập đoàn Bách Ngọc sao?" Lưu Ngải Muội kinh ngạc hỏi.

Tần Di tự giễu cười khẽ: "Ngươi nói đúng, kỳ thực chính là hắn. Cũng không thể nói là vị hôn phu của ta được, cha ta cho phép ta tự mình lựa chọn, chỉ khi ta hài lòng thì việc này mới có thể thành, cho nên ta mới tới xem xét một chút."

Đinh Hoan lại đánh giá Tần Di một lượt. Nữ nhân này quả thực xinh đẹp. La Hâm Vi so với nàng ta kém xa. Nghĩ đến kiếp trước mình thế mà còn theo đuổi La Hâm Vi nhiều năm, Đinh Hoan liền lắc đầu, cái gì cũng không hiểu ở cái tuổi ấy mà.

Đinh Hoan cũng hiểu rõ ý tứ lời nói của Tần Di. Hắn Đinh Hoan nếu không phải kẻ thừa kế tập đoàn Bách Ngọc thì sẽ không có tư cách được Tần Di để mắt tới, nàng ta cũng sẽ không đồng ý.

"Hà Lạc này là một nơi nhỏ bé..."

Bách Truyền Cường nói được nửa câu thì cảm thấy lời mình nói hình như có chút không đúng, Hà Lạc vốn không phải một địa phương nhỏ bé, hắn dứt khoát chuyển sang nói rằng: "Ngươi hoàn toàn có thể từ chối đề nghị của cha ngươi."

Lời của Bách Truyền Cường không có kẻ nào đáp lại. Điều này hiển nhiên không chỉ là chuyện tình cảm của hai người, khẳng định còn dính đến chuyện sản nghiệp của gia đình Tần Di và tập đoàn Bách Ngọc.

"Ta nghe nói Đinh Bách Sơn đã mất tích đến nửa năm rồi, thúc thúc trước đó hẳn là không thể không biết điều này chứ?" Lưu Ngải Muội không hiểu hỏi.

Tần Di lắc đầu: "Không phải, nửa năm trước Đinh thúc thúc còn từng đến nhà ta, hắn đã gặp ta..."

Tần Di không nói tiếp nữa. Cách đó không xa, trong lòng Đinh Hoan lại có một chút manh mối mơ hồ. Đinh Bách Sơn đến Tần gia ở Yến Kinh, rất có thể có liên quan đến hắn.

Đinh Bách Sơn đến Yến Kinh gặp phụ thân Tần Di, thậm chí đã nói rõ sự tình của mình không sai biệt lắm, bằng không thì Tần Di không có khả năng đến thành phố Hà Lạc. Nếu Đinh Bách Sơn mất tích sau khi đến Tần gia, vậy sự mất tích của Đinh Bách Sơn rất có thể có liên quan đến Tần gia, chẳng qua Tần Di không biết mà thôi.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch