Vào đêm xảy ra vụ cháy nhà họ Chu, bởi vì Lý Hồng đã cùng thím hai Chu cãi nhau một trận nên một mạch trở về nhà họ Lý, nhờ vậy mà thoát được một kiếp.
“Trùng hợp nhất là nửa đêm Chu Vọng trốn ra khỏi nhà đi tìm Lý Hồng, thế nên gã ta cũng thoát nạn.”
Trên đầu Lưu Phân và Cổ Na bịt kín, chỉ chừa mỗi vị trí từ mũi trở lên, lúc này họ đang dùng cuốc xới đất. Hôm nay đã bắt đầu làm việc rồi.
“Chuyện này xem ra thì rất là trùng hợp, chẳng qua sau khi suy nghĩ kỹ một chút thì lại thấy hợp tình hợp lý.” La Đan Đan dừng lại rồi đem vải bịt đầu tháo ra, thở hổn hển nói.
Hôm qua cô ta đã tham gia buổi tuyển chọn giáo viên, chẳng qua đến chiều hôm nay mới có kết quả, vì thế buổi sáng vẫn đi làm việc như cũ.
“Đúng đó.” Lưu Phân gật đầu.
Mà Cổ Na vẫn quơ cái cuốc làm việc, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Bởi vì còn vài ngày nữa là đến đầu xuân, thời tiết vẫn còn lạnh, mọi người cũng không muốn ăn cơm ở ngoài đồng nên họ tan tầm sớm để về nhà ăn cơm.
Cổ Na đứng trên gò đất vẫy tay với An Hi Hạo vừa vào làm ở trạm xá thôn cách đó không xa.
“Bà ngoại dặn hôm nay chúng ta ăn trưa ở nhà.”
Cổ Na đi đến trước mặt An Hi Hạo rồi nói.
An Hi Hạo ừ một tiếng, cả hai cùng nhau đi về phía trước. Trên đường đi, Cổ Na hỏi An Hi Hạo rằng ngày đầu tiên đi làm ở trạm xá thôn anh cảm thấy như thế nào.
“Mấy ngày nay trẻ con và người già thường dễ bị cảm, những người khác thì không sao.”
Nhà họ Chu, ngoại trừ con cả và thím hai Chu chỉ bị thương tổn ngoài da, hai người khác đều được đưa đến bệnh viện trên trấn, đây chính là chuyện gãy tay gãy chân đấy, trạm xá thôn không cách nào xử lý.
“Anh có cho rằng ngày đó Lý Hồng và Chu Vọng là thật sự trùng hợp không?”
Cổ Na ngẩng đầu lên hỏi.
An Hi Hạo nhìn cô: “Công an đã đưa người đi rồi. Nếu bọn họ vô tội thì có lẽ chiều nay sẽ quay lại thôi.”
“Chuyện này xảy ra khi nào thế?”
Việc công an bắt người đi, đáng lẽ phải gây chấn động trong thôn, làm sao họ có thể bị bắt đi mà không gây một chút động tĩnh gì được chứ?
“Là đại đội trưởng giao người cho công an. Cho dù chuyện này có phải thật hay không, đại đội trưởng cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên ầm ĩ hơn.” An Hi Hạo nói chuyện rất hàm súc, nhưng Cổ Na vẫn hiểu được.
Ở trong thời đại này, danh tiếng là thứ rất quan trọng.
Cho dù là danh tiếng của thôn làng.
Ngoài dự kiến của Cổ Na, vào buổi chiều, Lý Hồng và Chu Vọng đã trở về.
Chính là bị công an đưa về. Lúc này đại đội trưởng Lưu muốn giấu cũng không thể giấu được. Mọi người bàn tán xôn xao nhưng công an nói hai người không phạm tội gì, thay vào đó lại bắt đầu điều tra gia đình mẹ ruột chị dâu cả của Chu Vọng.
“Không thể nào, nhà mẹ đẻ của chị dâu cả nhà họ Chu cách chúng ta có hơi xa mà.” Lưu Phân vừa nói vừa đổ gạo vào nồi.
“Dù sao thì tốt hơn hết là nên điều tra sớm đi.” Lý Đại Yến hận không thể để chuyện này trôi qua nhanh chóng. Bởi vì ngày đính hôn của Lý Tiểu Mai và con trai nhà họ Trịnh đã được ấn định trong nửa tháng tới.
Cho dù người trong thôn có bàn tán như thế nào đi chăng nữa thì việc cày bừa vào xuân đã hoàn toàn bắt đầu. Mọi người đều bận rộn đến mức chân không chạm đất, rất nhanh đã ném chuyện của nhà họ Chu ra sau đầu. Mãi cho đến khi mọi việc cày cuốc đã xong xuôi, trong mấy ngày tất cả nghỉ ngơi, công an đã mang kết quả điều tra đến. Người phóng hỏa đốt nhà họ Chu chính là người nhà mẹ đẻ của chị dâu cả Chu, em trai cùng cha khác mẹ của cô ta.
“Nghe nói, em trai cô ta hỏi anh cả nhà họ Chu vay tiền. Nhưng anh ta làm gì có tiền bên ngoài để mà cho vay cơ chứ? Lại nói trước khi gả cho anh cả nhà họ Chu, chị dâu cả này đã bị mẹ kế và đứa em trai kia giày vò đủ kiểu, vì thế anh cả nhà họ Chu lại càng không chào đón đứa em vợ đó.”
“Lúc đấy kẻ này đã ghi thù rồi. Không lâu sau thì nhìn thấy anh rể ở thị trấn mua vải may quần áo cho vợ, lập tức cảm thấy hai vợ chồng họ chính là cố ý không cho hắn vay tiền. Vào lễ mừng năm mới hai vợ chồng bọn họ về nhà chúc tết, tên kia lại đến vay tiền, còn cùng anh cả nhà họ Chu đánh nhau một trận. Cuối cùng uống một ít rượu, hắn hồ đồ phóng hỏa đốt nhà họ Chu. Cha cháu nói người nọ khai báo buổi tối vài ngày đều canh giữ ở nhà họ Chu, cho nên biết được thói quen của bà cụ Chu.”
“Vì thế mới cố ý chọn sau khi bà cụ Chu trở về phòng ngủ mới phóng hỏa.”