Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Cơ Diệu Thám

Chương 232:

Chương 232




Bốn giờ chiều, tầng cao nhất của cao ốc Thế Giới Mới, cửa nhà Tạ Peter.

Bốn người Lý Tiểu Tiên, Tư Nhuế, Lôi Nhất Đình và Khổng Vượng, đang đi loanh quanh ở cửa ra vào.

Vào lúc này, Chu Đường đang nói chuyện với Tạ Ninh Ninh ở trong phòng, bốn người lo lắng chờ đợi, trong lòng đều rất nôn nóng.

“Các ngươi nói…” Khổng Vượng hỏi, “Đường ca có thể thành công không? Rốt cuộc hắn sẽ dùng cách gì chứ?”

“Ai biết được?” Lôi Nhất Đình hậm hực nói, “Đường ca luôn thần bí, nhưng mỗi một lần đều nhận được hiệu quả kỳ diệu, chỉ mong… Lần này cũng có thể thành công?”

“Ôi!” Tư Nhuế thở dài một hơi, “Ta vẫn cảm thấy, cho dù Tạ đại tiểu thư hơi cá tính, cũng có thể làm ra chuyện thuê hung thủ giết người sao?”

“Các ngươi xem tin tức chưa?” Khổng Vượng nói, “Tội danh thuê hung thủ giết người, còn nghiêm trọng hơn tội danh giết người! Cứ lấy vụ án mấy ngày trước để nói, hung thủ bị phán hoãn án tử hình, còn người thuê hung thủ lại trực tiếp tử hình!”

“Hơn nữa, nghe nói lúc ấy người thuê hung thủ uống say, hành động theo cảm tính nói với hung thủ, không bằng ngươi giúp ta giết chết người nào đó đi!”

“Kết quả, hung thủ cũng là người lỗ mãng, lúc đó thật sự đi giết người! Thật sự là bi kịch! Trong chốc lát đã phá hủy mấy gia đình, thật là…”

“Thế mới nói xúc động là ma quỷ!” Tư Nhuế đứng mệt mỏi, dựa vào tấm lưng rộng lớn của Lôi Nhất Đình, “Người nói vô ý, người nghe cố tình, vẫn nên thận trọng từ lời nói đến việc làm!”

Kết quả, Tư Nhuế vừa nói xong, trong phòng đã lách cách một tiếng, vang lên tiếng đổ vỡ chói tai!

Ngay sau đó, không biết là chậu hoa vỡ hay bị làm sao, lại liên tục vang lên tiếng động khác lạ.

Móa!

Lý Tiểu Tiên móc súng lục ra, là người đầu tiên lao vào!

“Nhanh!” Nàng vừa mới đi vào, đã nghe thấy tiếng gọi của Chu Đường vang lên ở ban công, “Nhanh đến đây đi! Cứu người!!”

Lý Tiểu Tiên nhanh chóng chạy tới, phát hiện hơn nửa người Chu Đường thò ra khỏi ban công, dường như đang cố sức túm lấy thứ gì đó.

Đến gần mới thấy được, hóa ra vị Đại tiểu thư Tạ Ninh Ninh này không biết vì nguyên nhân gì, lại nhảy lầu!

Nàng tỏ vẻ sống không còn luyến tiếc, lại đang dùng sức tránh khỏi cánh tay của Chu Đường, muốn rơi xuống.

A!?

Lý Tiểu Tiên hoảng sợ, vội vàng cất súng đi, nhanh chóng chạy đến giúp đỡ.

Chẳng mấy chốc, đám người Khổng Vượng chạy tới, đám người ba chân bốn cẳng, lôi lôi kéo kéo, cuối cùng đã kéo Tạ Ninh Ninh ở dưới ban công lên!

“Hu hu hu… Hu hu hu…” Sau khi được đám người kéo lên, Tạ Ninh Ninh nghẹn ngào khóc rống, hối hận rơi nước mắt, run rẩy ngửa mặt lên trời nói, “Vì sao… Vì sao lại như vậy, ta muốn chết cho xong hết mọi chuyện! Hu hu hu…”

“Ngươi cho rằng, ngươi nhảy xuống chính là kết thúc sao? Phù… Phù…” Chu Đường thở hổn hển nói, “Ngươi cũng nên chịu trách nhiệm vì sai lầm do mình làm ra! Ngươi muốn kết thúc, ngươi có nghĩ đến không, đối với một nhà Ngụy Nhất Thần, đối với phụ thân của ngươi, cũng có thể kết thúc sao?”

“Tạ Ninh Ninh!” Chu Đường giữ lấy bả vai của Tạ Ninh Ninh, “Ngươi không thể chết! Vẫn phải sống thật tốt!”

“A…” Tạ Ninh Ninh khóc càng tuyệt vọng hơn, “Hu hu hu…”



Một tiếng sau, Tạ Ninh Ninh bị đám người Chu Đường đưa về cục cảnh sát Bắc Thương.

Thế nhưng, bởi vì trạng thái tinh thần của nàng vẫn chưa ổn định, tạm thời không có cách nào tiến hành thẩm vấn, chỉ có thể tạm thời phái chuyên gia chăm sóc trước.

Lúc này, đám người Miêu Khải nghe tin chạy đến, sau khi bọn họ nghe nói vụ án còn có ẩn tính khác, tất cả đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

“Sao… Sao có thể như vậy chứ?” Miêu Khải trợn to mắt hỏi Chu Đường, “Lúc ấy nàng chỉ mới 16 tuổi, còn là một đứa bé, sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”

Đối mặt với sự tra hỏi của Miêu Khải, Chu Đường vẫn chưa trả lời chính diện, mà xé mấy trang giấy trên cuốn sổ ghi chép, đưa tờ giấy cho Miêu Khải.

Miêu Khải mở ra xem, chỉ thấy trên tờ giấy viết một chuỗi chữ cái thêm số tài khoản, đằng sau còn kèm theo một địa chỉ mạng.

“Chín năm trước.” Chu Đường nói, “Công ty Thế Giới Mới đưa ra một trò chơi tên Thục Tiên, ngươi phái nhân viên kỹ thuật mở tài khoản này ra, điều tra lịch sử trò chuyện ở bên trong một chút!”

“Trọng điểm là ba tháng trước khi Ngụy Nhất Thần bị hại!”

“Điều này…” Miêu Khải nuốt một ngụm nước bọt, ngạc nhiên hỏi, “Trò chơi… Tài khoản này của ai?”

“Cứ làm theo lời ta nói đi!” Chu Đường nói, “Sau khi mở ra sẽ biết tất cả, đây chính là chứng cứ quan trọng nhất để đưa lên tòa án, chắc chắn phải bảo vệ tốt!”

“Ồ…” Miêu Khải liếc mắt ra hiệu với thuộc hạ một cái, lập tức có thám viên nhận lấy tờ giấy, sau đó đi tìm chuyên gia điều tra.

“Bây giờ…” Miêu Khải hỏi, “Có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chưa?”

“Còn nhớ rõ.” Chu Đường uống một ngụm nước, hỏi Miêu Khải, “Chuyện Ngụy Nhất Thần đã từng ở cạnh vị hôn thê của Lục Dương không?”

“Ừm…” Miêu Khải nhíu mày, “Biết, điều này thì liên quan gì?”

“Sở dĩ Ngụy Nhất Thần làm như vậy, là vì phủi sạch quan hệ với Tạ Ninh Ninh!” Chu Đường nói, “Hai người bọn họ có một đoạn tình cảm nghiệt ngã bất luân!”

“Hả? Điều này…” Miêu Khải hoảng sợ, “Tạ Ninh Ninh… Và Ngụy Nhất Thần… Thế nhưng… Ta hồ đồ… Bọn họ đã tốt, tại sao lại muốn giết người chứ?”

“Ừm, đừng nóng nảy, nghe ta kể từ đầu cho ngươi nghe!” Chu Đường ra hiệu đám người Miêu Khải ngồi xuống, sau đó bắt đầu kể lại chuyện năm đó, “Ngụy Nhất Thần và Tạ Peter là bạn bè nhiều năm, lúc Tạ Ninh Ninh còn rất nhỏ, đã rất thân thiết với Ngụy Nhất Thần!”

“Sau đó, sau đó thê tử của Tạ Peter qua đời, có một khoảng thời gian rất dài, Tạ Ninh Ninh luôn ở cạnh Ngụy Nhất Thần!”

“Vì vậy, tình cảm của bọn họ rất kỳ lạ, Tạ Ninh Ninh coi Ngụy Nhất Thần là người mình yêu, nhưng Ngụy Nhất Thần lại chỉ coi nàng là người bạn nhỏ!”

“Thế nhưng, hai người có sở thích giống nhau, đó là thích nghiên cứu lịch sử, đặc biệt cảm thấy hứng thú với mộ táng!”

“Ngay từ đầu, bọn họ chỉ tham quan cổ mộ đã khai quật ở khắp nơi.” Chu Đường nói, “Nhưng sau đó bọn họ càng ngày càng không thỏa mãn, thường đi tham quan một vài hiện trường khai quật cổ mộ, thậm chí sẽ căn cứ vào kiến thức của mình, đi tìm mộ táng!”

“Ồ…” Miêu Khải khẽ gật đầu, “Nói vậy, lần đó ở mộ Tây Giang Yến Hầu, Tạ Ninh Ninh cũng không phải đi một mình?”

“Đúng!” Chu Đường nói, “Nàng đi với Ngụy Nhất Thần! Thế nhưng, sau khi gặp cảnh sát, bọn họ cũng biết không dễ giải thích, vì vậy đã để Tạ Ninh Ninh ngăn cản cảnh sát, Ngụy Nhất Thần lặng lẽ chạy trốn!”

“Nhưng thật ra, bọn họ cũng không phải muốn trộm mộ, chẳng qua là muốn trải nghiệm động trộm do trộm mộ để lại, muốn đi vào trong cổ mộ tìm kiếm thực hư!”

“Bởi vì Tạ Ninh Ninh còn nhỏ.” Chu Đường nói, “Cảnh sát cũng không thể làm gì nàng, cho nên sau khi Ngụy Nhất Thần nộp tiền bảo lãnh, cũng không giải quyết được gì!”

“Vậy…” Miêu Khải hỏi, “Tạ Peter biết chuyện này không?”

“Biết.” Chu Đường nói, “Sau khi Tạ Peter biết được, đã cãi nhau một trận với Ngụy Nhất Thần, nhưng Tạ Ninh Ninh thích Ngụy Nhất Thần, giở thói tính tình tiểu thư, Tạ Peter cũng không có cách nào…”

“Thế nhưng, từ sau việc đó, Ngụy Nhất Thần cũng nhận ra một vài chỗ không đúng lắm, vì vậy từ đó về sau, cố hết sức giảm bớt việc gặp mặt Tạ Ninh Ninh!”

“Thế nhưng, càng như vậy, Tạ Ninh Ninh càng mê muội Ngụy Nhất Thần!” Chu Đường nói, “Chẳng mấy chốc, nàng đã tỏ tình với Ngụy Nhất Thần!”

“Đương nhiên, sao Ngụy Nhất Thần có thể đồng ý chứ? Vì vậy, Ngụy Nhất Thần cũng không thèm quan tâm, dứt khoát ở cạnh vị hôn thê của Lục Dương, muốn nhờ vào chuyện này, cắt đứt suy nghĩ của Tạ Ninh Ninh!”

“Thế nhưng, sự phát triển của việc này, lại không giống với suy nghĩ của Ngụy Nhất Thần.” Chu Đường nói, “Đừng thấy Tạ Ninh Ninh còn nhỏ tuổi, lại là một người không đạt được mục đích không chịu bỏ qua, vì đạt được mục đích chuyện gì cũng dám làm…”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch