Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 168: Bánh bao súp cua 1

Chương 168: Bánh bao súp cua 1




Sau khi Dư Điềm Điềm nhìn thấy Phương Nghị, lập tức vui vẻ chạy tới: “Hôm nay anh làm gì vậy?”

Phương Nghị cười xoa đầu cô: “Tùy tiện đi dạo trong thành một chút thôi, em thì sao?”

Dư Điềm Điềm không muốn nói chuyện bực mình của nhà họ Cao khiến Phương Nghị ngột ngạt, vì thế nói vài chuyện vụn vặt hằng ngày, rồi liền kéo Phương Nghị vào tiệm cơm Quốc Doanh.

“Muốn ăn cái gì Điềm Điềm?” Phương Nghị hỏi.

Dư Điềm Điềm nhìn thực đơn, đột nhiên cảm thấy mấy món này nọ của tiệm cơm Quốc Doanh cũng không có ngon bằng tự tay cô nấu ở nhà họ Phương, vì thế Dư Điềm Điềm nói: “Mấy thứ này đều ngán, không bằng em mượn phòng bếp của quán, làm cho anh ăn nha!”

Phương Nghị ngẩn người: “Em cả ngày cũng đã mệt rồi.”

Dư Điềm Điềm nói: “Ai nha, không có gì, đi thôi! Đi chợ đen mua ít đồ rồi em làm cho anh, anh không muốn ăn đồ em nấu sao?”

Phương Nghị sao có thể không muốn? Nhưng quả thật cũng đau lòng cho cô, nhưng thấy bộ dạng hưng phấn của Dư Điềm Điềm, Phương Nghị đành phải theo cô, cùng cô ra khỏi tiệm cơm Quốc Doanh.

Dư Điềm Điềm chủ yếu nhớ ở chợ đen này có một con cua lớn, lập tức kéo Phương Nghị đi chợ đen mua hết năm sáu cân. Vào lúc này, cua không đáng tiền, tổng cộng cũng chỉ mất vài mao tiền. Phương Nghị hỏi: “Cái này có thể ăn sao?”

Dư Điềm Điềm cười với anh: “Anh cứ chờ xem!”

Hai người trở về quán, Dư Điềm Điềm nói qua một tràng lời hay với nhân viên công tác, lại cho cô ta một một tờ phiếu lương thực, mượn được phòng bếp của quán.

Xử lý con cua vừa phiền phức lại dễ bị thương tay, vì vậy, dưới sự chỉ đạo của Dư Điềm Điềm, Phương Nghị liền đảm nhận việc xử lý con cua này.

“Wow, gạch của con cua này cũng không tệ lắm.” Dư Điềm Điềm để lại một ít chuẩn bị hấp, còn một phần thì lấy gạch cua, thịt cua ra làm bánh bao súp cua. Bột mì trắng mềm dưới tay của Dư Điềm Điềm lại ngoan ngoãn đến khó tin, không mất quá nhiều thời gian, canh cua và bánh bao súp cua đã được cho vào lồng hấp. Cua hấp còn dư lại, làm sốt chấm đơn giản là có thể ăn rồi.

Dư Điềm Điềm làm xong những món này rồi bưng vào phòng Phương Nghị, trong phòng ngăn nắp chỉnh tề, nhìn không ra bất kỳ sự khác biệt nào so với hôm qua, thậm chí Dư Điềm Điềm còn hoài nghi tối qua Phương Nghị không có ngủ ở đây. Cô đem bánh bao súp cua và cua hấp lớn đặt trên bàn, rồi đưa cho Phương Nghị một đôi đũa: “Nếm thử xem.”

Phương Nghị chưa từng ăn bánh bao súp cua, cũng chưa từng ăn cua. Nhưng anh tin món mà Dư Điềm Điềm làm khẳng định sẽ rất ngon.

“Cẩn thận nóng.”Dư Điềm Điềm nói.

Một giây khi mà nước súp thơm ngon chảy vào trong miệng, Phương Nghị mở to mắt.

“Ăn ngon lắm, đúng không?” Dư Điềm Điềm hỏi.

“Ngon lắm.” Phương Nghị lập tức gật đầu.

“Anh nếm thử con cua này đi.” Phương Nghị nhìn thấy cái con có vỏ cứng như vậy, không biết phải làm như thế nào, Dư Điềm Điềm cười nói: “Cứ như vậy mà mở vỏ ra, ăn thịt cua, gạch cua, còn có thịt ở chân.” Phương Nghị làm theo bộ dạng của Dư Điềm Điềm gở cua ra.

“Ngon không?”

“Ngon.” Phương Nghị nói đúng sự thật.

Dư Điềm Điềm thấy Phương Nghị thật sự rất thích ăn món này đó, trong lòng vô cùng vui vẻ, vui vẻ hơn nhiều so với lúc nấu cho nhà họ Cao. Hai người ở trong căn phòng nhỏ tối mờ trong quán thưởng thức bữa tiệc cua lớn mà đời sau có thể phải tiêu hơn một nghìn, vừa lòng mỹ mãn. Cô vừa ăn vừa tính, cua ở niên đại này không tính là đắt, không bằng nghĩ cách làm trọc mỡ bò(1), tuyệt đối là mối buôn bán vốn một lời bốn.

(1) Là một món được làm từ gạch cua.

Sau bữa cơm chiều, Phương Nghị lôi Dư Điềm Điềm đi tản bộ tiêu thực xung quanh quán, hỏi: “Mẹ em không có nói cái gì với em sao?”

Dư Điềm Điềm nói: “Nói đến bà ấy để làm gì? Mất hứng.”

Phương Nghị không nói, Dư Điềm Điềm đành phải giải thích: “Bà ấy đối với em mà nói, còn không thân thiết bằng chị cả đâu, lần này không phải vì muốn đi thăm bà ngoại, em cũng sẽ không quay về cái nhà kia đâu.”

Phương Nghị nói: “Nhưng dù sao bà ấy...”

Dư Điềm Điềm biết nói anh muốn nói gì: “Anh yên tâm đi! Em có chừng mực!”

Tục ngữ nói người không đánh ta, ta không phạm người, đối với Ngô Hồng Hà, nếu bà ta còn nhớ rõ trách nhiệm làm mẹ của mình, Dư Điềm Điềm cũng không muốn cứng đối cứng với bà ta, nhưng nếu bà ta chạm đến điểm mấu chốt của Dư Điềm Điềm, vậy cũng đừng trách cô không khách khí.

Đương nhiên những lời này cô cũng không có nói ra, sợ Phương Nghị lo lắng.

Hai người đi dạo trên đường một chút đã sắp tám giờ, mà thành phố này có một số cửa hàng Quốc Doanh cũng chưa có đóng cửa. Trong lúc đi trên đường, Dư Điềm Điềm vô tình nhìn thấy một tiệm chụp ảnh, lập tức hưng phấn mà nói: “Chúng ta đi chụp ảnh đi!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch