Không thể không nói, Dư Điềm Điềm bị từng câu từng chữ làm cho trong lòng nóng lên.
Trước khi xuyên qua, Dư Điềm Điềm nhận được lễ vật hoa tươi khi tỏ tình không ít, nhưng mỗi lần cô đều cười nhạt, thuận tay đưa cho trợ lý hoặc trả về.
Nhưng hôm nay một lọ cao năm xu lại làm tim cô đập nhanh như hươu chạy.
Dư Điềm Điềm cất cao mát lạnh, sau đó vươn tay về phía Phương Nghị, Phương Nghị giống như mê muội cầm lấy, đặt ở bên môi hôn hôn, lại bị Dư Điềm Điềm ghét bỏ rút tay ra.
Người đàn ông có chút không biết làm sao, Dư Điềm Điềm chỉ chân của cô, lúc này Phương Nghị mới hiểu, ý là bảo anh kéo cô lên.
Phương Nghị có chút quẫn bách sờ cái mũi, đứng lên, đỡ lẫy tay kéo người lên, Dư Điềm Điềm đứng vững sau đó anh mới buông tay ra, anh vừa muốn buông tay liền thấy thiếu nữ hướng tới trong lòng ngực anh, lại diễn trò cũ hôn trên má anh một cái mềm mại như bông.
Phương Nghị ngây ra như phỗng.
Ngu ngốc ngu ngốc.
Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm nhìn anh.
Phương Nghị đầu óc trống rỗng mới kịp phản ứng lại, đáng tiếc Ngô Nguyệt và Dương Đan lại về rồi. Dư Điềm Điềm khanh khách cười không ngừng, người đàn ông cảm thấy đau đầu.
Cô giống như đóa hoa nhỏ, ngọt nị muốn mệnh của anh! Thật sự muốn chết người.
Quả nhiên, đêm đó đại hội của thôn lại diễn ra.
Chị cả Phương không được phân tới chuồng bò, Phương Nghị cũng không được phân tới ruộng bắp.
Phương Thu Lan vô cùng mất mát.
Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cùng chị cả đi về phòng, còn không nói để bà nội biết, chị cả Phương thất thần cho gà ăn, Dư Điềm Điềm đi tới bên người chị ấy an ủi.
Chị cả Phương nhìn Dư Điềm Điềm cười khổ một tiếng: "Khiến em chê cười rồi."
Dư Điềm Điềm lắc đầu, sau đó cô chỉ đóa hoa bim bim trong viện. Chị cả Phương nhìn đóa hoa kia nữa ngày mới gật gật đầu: "Em nói rất đúng, phải học tập đóa hoa, ngoan cường sinh tồn."
Dư Điềm Điềm nhìn thấy chị ấy không hiểu ý cô, cười vỗ vỗ tay chị ấy, không nóng nảy, dù sao cũng rất nhanh, tất cả đều sẽ khác.
Cơm chiều do Dư Điềm Điềm làm, ngày mai phải đi chợ đen bán tương thịt, cô để lại một lọ, buổi tối nấu mì ăn, rất thơm.
Bà nội Phương ăn một chén lớn, còn uống một chén canh rau xanh.
Dư Điềm Điềm còn hái được mấy trái cà chua, lột da, bỏ đường trắng khuấy đều, Phương Mạn và Phương Hoài liền giành nhau. Đường trộn cà chua, không phải nhà nào cũng chịu dùng đường trắng để ăn.
Dư Điềm Điềm biết chị Phương Nghị không vui vẻ, cũng gắp một miếng cho chị ấy, chị cả Phương miễn cưỡng cười một tiếng, cúi đầu ăn.
Phương Nghị nhìn không được, ăn cơm xong liền chuẩn bị mặc quần áo đi ra ngoài, lại bị bà nội Phương gọi lại: "Đi đâu?"
"Đi tới nhà Bí thư chi bộ."
"Quay lại!"
Phương Nghị đứng ở cửa sân, cứng đầu không chịu xoay người lại.
Bà nội Phương hai mắt cơ trí đã sớm nhìn thấy, cầm đũa bỏ xuống, thở dài: "Muốn đi thì để bà đi, cháu và chị cháu đều là người trẻ tuổi, bà có mất mặt hay không không sao cả, đợi ngày mai đi..."
"Bà nội?" Phương Nghị và Phương Thu Lan đồng thời xoay người ngẩng đầu, hô hấp thô nặng.
Bà nội Phương ý vị thâm trường nhìn vào mắt Dư Điềm Điềm, nói: "Dù sao nhà Bí thư chi bộ còn thiếu bà lão này một ân tình, ngựa chết còn thành ngựa sống, ngày mai bà đi thử xem."
Bữa cơm này, cả nhà họ Phương đều ăn không được vui vẻ.
Sau bữa cơm chiều, chị cả Phương muốn giúp Dư Điềm Điềm xách nước tắm, liền bị Phương Nghị cản lại: "Để em, chị đi nghỉ ngơi đi."
Phương Thu Lan nhìn phòng Dư Điềm Điềm, chị ấy nghĩ chuyện lấy nước không lớn, liền gật đầu, trở về trong phòng.
Dư Điềm Điềm tháo tóc xuống, thay đổi một cái váy dài ngang đầu gối, đi tới trong phòng tắm. Hai người liếc nhìn nhau, cả hai đồng thờ sửng sốt.
Cô hiển nhiên không biết Phương Nghị ở đây, mà người đàn ông cũng không nghĩ tới cô sẽ mặc, mặc...
Trán Phương Nghị nóng lên, giống như chạy trốn.
Dư Điềm Điềm: "..."
Ngày kế tiếp trời còn chưa sáng, Phương Nghị liền đi vào thành. Dư Điềm Điềm đem những hủ tương thịt xếp kỹ, đưa anh đi tới giao lộ.
"Trở về đi, hôm nay tâm tình chị cả cũng không tốt, em ở cạnh chị ấy nhiều một chút."
Dư Điềm Điềm cười nói anh yên tâm, sau đó nhìn theo bóng dáng của anh biến mất mới xoay người trở về sân.
Cô nhìn nhìn thời gian, dự tính lại chờ thêm ba tiếng, hẳn lại không sai biệt lắm.
Cơm sáng cũng là do Dư Điềm Điềm làm, chị cả Phương tuy rằng trong lòng khổ sở, nhưng sáng sớm vẫn đi cắt cỏ heo mang về, chuyện này làm Dư Điềm Điềm cảm thấy bội phục, người lao động niên đại này đúng là đem cần cù khắc vào xương cốt.