Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 239: Dùng bạo chế bạo!

Chương 239: Dùng bạo chế bạo!


"Nhanh, phá bỏ hắn! !" Khôi Nhất biết rõ đại sự của mình không ổn, gần như gào thét ra lệnh cho đám Hắc Súc Yêu của mình.

Hắn căn bản không có nắm chắc có thể chống đỡ được lôi chủng cấp Linh này. Hiện tại, biện pháp duy nhất là khiến Tinh Đồ của đối phương đứt gãy trước khi hắn phóng xuất ra ma pháp.

Mệnh lệnh của Khôi Nhất phi thường hữu hiệu. Rất nhanh, có hai con Hắc Súc Yêu chuyển mục tiêu về phía Mạc Phàm đang phác họa Tinh Đồ.

Chúng len lỏi theo hai bên bức tường, vượt qua U Lang thú đang ngăn chặn chúng, nhờ vào sức leo bám mạnh mẽ từ móng vuốt, chúng dán sát vào mặt tường như quỷ hầu, rất nhanh di chuyển về phía Mạc Phàm.

Hàn quang lấp lánh, móng vuốt dài của hai con Hắc Súc Yêu này càng ngày càng gần Mạc Phàm. Mà lúc này, Tinh Đồ của Mạc Phàm cũng chỉ mới phác họa được sáu đạo Tinh Quỹ hệ Lôi, chỉ còn thiếu một đạo cuối cùng!

Tinh Quỹ không đan vào thành đồ, thì căn bản không thể hình thành ma pháp Trung giai! !

"Rống! ! !"

U Lang thú và Mạc Phàm có tâm linh cảm ứng. Sau khi biết rõ Mạc Phàm đang bị hai con Hắc Súc Yêu lén lút tấn công, con mãnh thú này lập tức nộ rống.

Sau tiếng rống, tốc độ của nó bỗng nhiên bùng nổ, cũng mặc kệ trên người mình đang bám vài con Hắc Súc Yêu, cứ thế phóng tới hai con Hắc Súc Yêu đang có ý đồ đối phó Mạc Phàm.

Mạc Phàm vốn còn có chút do dự liệu có nên từ bỏ ma pháp Trung giai hệ Lôi lần này hay không, nhưng thấy U Lang thú hùng hãn lao tới như vậy, hắn lập tức toàn tâm chú ý tiếp tục khống chế đạo Tinh Quỹ cuối cùng.

"Bá! ! ! !"

Lang Trảo trầm trọng vỗ xuống cũng không chỉ đơn giản là xé rách. Với lực lượng từ chân trước của U Lang thú, đủ để khiến cho thể xác nhỏ bé của loài Hắc Súc Yêu này xương cốt nát bấy.

U Lang thú dùng một móng vuốt trước đập nát một con Hắc Súc Yêu trên tường, sau đó không thèm liếc nhìn thêm một cái. Đầu nó quay phắt, cắn một ngụm xuống con Hắc Súc Yêu đang xé mở cơ bắp trên lưng mình.

Ngậm con Hắc Súc Yêu trong miệng, ngay khi con yêu vật móng vuốt dài khác muốn nhảy vọt về phía Mạc Phàm, U Lang thú mạnh mẽ hất đầu, ném con Hắc Súc Yêu đang ngậm trong miệng như một viên đạn, thẳng về phía tên gia hỏa đang diễu võ dương oai trên không trung kia! !

U Lang thú tựa như kế thừa khả năng vật lý tuyệt đỉnh năm đó của Mạc Phàm. Con Hắc Súc Yêu mà nó ném ra đánh trúng con kia một cách chuẩn xác không sai, khiến hai con Hắc Súc Yêu lăn lộn trên không trung, rồi ngã xuống bên cạnh Mạc Phàm.

"Thiên Quân! !"

Một tiếng nói uy nghiêm đột nhiên vang lên. Quanh thân Mạc Phàm trong giây lát xuất hiện năng lượng Lôi Điện xao động.

Những luồng lôi điện màu tím đen này quanh Mạc Phàm hình thành một chấn động mạnh mẽ. Hai con Hắc Súc Yêu ngã ở bên cạnh còn vọng tưởng đứng dậy tấn công Mạc Phàm, nhưng kết quả, lực chấn động khiến thân thể chúng biến dạng, giống như bị một vật kim loại nặng nghiền nát, da thịt toàn bộ khô quắt lại, xương cốt toàn bộ chấn vỡ nát! !

"Phích Lịch - Dạ Xoa!"

Mạc Phàm lười liếc nhìn hai con tạp chủng nhỏ yếu bên cạnh, ngón tay hắn chỉ hướng khoảng không tối tăm kia.

Trên không vốn đen kịt vô cùng bỗng nhiên xuất hiện Lôi Vân màu tím đen, tựa như hơi thở Tử Thần tràn ngập trên đầu Khôi Nhất.

Khôi Nhất sợ tới mức toàn thân phát run, đến mức việc khống chế băng khóa cũng trở nên không còn lưu loát.

Khả năng khống chế băng khóa của hắn cũng có chút đạo hạnh. Mạc Phàm từng thấy nhiều Băng Hệ Ma Pháp Sư đa phần sử dụng băng khóa như một loại kỹ năng khống chế hệ Băng cường lực, mà Khôi Nhất này vậy mà hiểu cách điều khiển băng khóa biến chúng thành một hàng phòng ngự do băng khóa tạo thành...

Thế nhưng, một khắc Phích Lịch màu tím đen từ trên trời giáng xuống, những băng khóa cứng rắn như xiềng xích này thoáng cái biến thành bọt biển màu trắng, toàn bộ bị oanh thành tro bụi! !

Băng khóa rốt cuộc không phải kỹ năng phòng ngự chính thống, thì làm sao có thể ngăn cản được linh lôi oanh kích!

Những tia chớp hình xiên màu tím đen ầm ầm giáng xuống, hắn liều mạng gọi ra ma cụ thuẫn của mình, muốn bảo toàn tính mạng của mình.

Nhưng mà Phích Lịch - Dạ Xoa bá đạo như cũ vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn. Tia chớp tuôn chảy, băng khóa nát bấy, mà ngay cả ma cụ thuẫn trị giá trăm vạn nguyên của Khôi Nhất cũng dưới một kích này biến thành hư ảo.

Ẩn mình dưới hai tầng phòng ngự, Khôi Nhất miễn cưỡng giữ lại được một mạng nhỏ. Nhưng lôi Thiên Quân bổ sung thêm chấn động không gian cường đại khiến xương cốt của hắn đã toàn bộ mềm nhũn, cả người hắn nằm sấp trên mặt đất, đến cả sức lực để bò cũng không còn.

Khôi Nhất trừng lớn đôi mắt của mình, hắn làm sao cũng không ngờ tới thực lực của mục tiêu này lại cường đại đến mức độ này.

Khôi Nhất rất miễn cưỡng lục lọi gần ngực. Ngay khi hắn vừa chạm tới một ngụm thuốc độc chí mạng, Mạc Phàm đã lợi dụng độn ảnh di chuyển đến trước mặt hắn.

"Hỏa Tư - Phần Cốt!"

Trên lòng bàn tay, hỏa diễm đang nhảy nhót, chúng như dung nham lỏng theo kẽ ngón tay Mạc Phàm chảy xuống, từng mảng rơi xuống người Khôi Nhất.

Khôi Nhất vừa định uống thuốc độc tự vận, Mạc Phàm một cước liền dẫm lên cổ tay hắn, không cho hắn cơ hội tự giải thoát tính mạng.

"Ngươi! ! !" Khôi Nhất trợn mắt nhìn Mạc Phàm.

Mạc Phàm cũng không trả lời, chỉ chờ những hỏa diễm Phần Cốt kia dần dần đốt cháy trên người hắn, chờ đợi khuôn mặt kia dưới sức nung chảy của hỏa diễm nhiệt độ cao trở nên thống khổ, trở nên dữ tợn.

Lão tử còn không biết phong cách hành động của các ngươi Hắc Giáo Đình sao? Cho dù chưa từng thấy, cũng đã biết rồi. Như loại tổ chức luôn quán triệt khủng hoảng và tử vong này, trên người đa phần đều có một viên thuốc độc tự sát nhỏ. Một khi phát hiện bị bắt hoặc chắc chắn phải chết, đều sẽ ăn viên thuốc độc để cầu giải thoát, để không bại lộ tổ chức và cấp trên.

Khi thấy Mạc Phàm phóng xuất linh lôi, Khôi Nhất đã biết mình có chút không địch lại. Ai ngờ đối phương vẫn phóng ra ma pháp Trung giai cấp thứ hai. Khi xương cốt bị oanh chấn vỡ nát, hắn đã mưu tính tốt đường lui, ai ngờ Mạc Phàm căn bản không cho hắn cơ hội này.

Cái chết e rằng cũng chẳng có gì, loại độc chất dịch này lập tức cướp đi tính mạng, không cảm thấy chút thống khổ nào. Nhưng lại bị người dẫm lên tay uống thuốc độc như thế này, đến cả việc tự giải thoát cũng bị người nhìn thấu... Thực lực bị nghiền ép thì thôi, đến cả trí thông minh cũng bị nghiền ép. Phần khuất nhục khi chút tôn nghiêm cuối cùng của một kẻ ác bị tước đoạt này, làm sao một câu "tức giận đến sôi máu" có thể hình dung hết được?

"Ngươi đều sắp bị đốt chết rồi, xin hãy thương xót, nói cho ta biết chủ tử của ngươi là ai!" Mạc Phàm khống chế tốt nhiệt độ của hỏa diễm.

Ngọn lửa này quả thực chỉ để nướng, không thiêu chết được, nhưng nhất định thống khổ vô cùng. Mạc Phàm rất hứng thú thưởng thức cảnh tượng này, mặc dù có chút bạo lực, đẫm máu, trẻ con không nên xem. Nhưng đây là phương thức Mạc Phàm đối phó kẻ ác: dùng bạo lực chế ngự bạo lực, ngươi giết một bằng hữu của ta, ta diệt mười người của ngươi, ngươi hủy hoại hương trấn của ta, ta san bằng tổ chức của ngươi!

"Ngươi mơ tưởng... A! ! A! ! ! ! !" Khôi Nhất trong ngọn lửa không ngừng lăn lộn, tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn trong mê cung Hắc Ám này, khiến không biết bao nhiêu người nghe thấy phải sởn hết cả gai ốc.

Mạc Phàm không có một chút nhân từ nương tay.

Bởi vì hắn sẽ không bao giờ quên mình cũng đã dùng ngọn lửa như vậy để tiễn đưa Hứa Chiêu Đình và bạn gái hắn ra đi.

Bọn họ ra đi thê thảm và bi phẫn đến nhường nào, Mạc Phàm sẽ nghiền ép ra bấy nhiêu thống khổ và hối hận trên mặt của kẻ thuộc Hắc Giáo Đình trước khi chúng chết! ! !




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch