Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 283: Bước vào Hoang thành

Chương 283: Bước vào Hoang thành


Đoạn đường đã đi qua có thể nói là phải chèo đèo lội suối, vượt mọi chông gai.

Ta nhớ thuở trước, trong những phong cách mới mẻ có phần phóng khoáng, người ta thường nhón chân bước đi dọc theo đường ray xe lửa cũ kỹ, bên cạnh còn tô điểm thêm vài dòng suy nghĩ cuộc sống như những lời tâm tình. Nhưng không hiểu sao, sau khi tự mình đi qua đoạn đường ray hoang vắng vô cùng dài này, thân thể ta cảm thấy không ổn. Ngay cả núi sông tươi đẹp cũng không có chút tâm tư nào để thưởng thức, huống hồ nơi đây núi sông lại thuộc về yêu ma.

Nhóm mười bảy người, trừ lần trải qua sự kinh hiểm trong hang động đó, thì trong toàn bộ quá trình còn lại đều coi như thuận lợi, không gặp lại những bầy yêu ma kết đội như vậy.

Với thực lực hiện giờ của bọn họ, thì cũng không đến nỗi đi vài bước đã bị yêu ma gặm đến không còn mảnh xương.

Sau gần mười ngày hành tẩu, Kim Lâm thị xa xôi kia cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Nơi đây là một ngọn núi mà đường hầm xe lửa vẫn xuyên qua núi. Lần này, mọi người lại không lựa chọn đi qua đường hầm đen như mực nữa, mà tình nguyện bỏ qua.

Khi vừa leo lên đỉnh cao của núi non trùng điệp, lập tức trông thấy một bình nguyên rộng lớn hình lòng chảo. Hướng về phía tây là những dải đồi thấp trải dài mênh mông bát ngát, có thể thu trọn vào trong tầm mắt chỉ với một cái liếc nhìn.

Ở phía bắc là một con sông quanh co khúc khuỷu, uốn lượn chảy dọc theo một thành phố đã sớm tường đổ, cỏ dại rậm rạp. Con sông chảy về phương xa, rồi chuyển hướng phía đông, chính là hướng mà mọi người đã đến từ ngọn núi này.

"Nơi đó chính là Kim Lâm thị rồi. Mới chỉ mười lăm năm trôi qua, mà sao lại trở thành bộ dạng này?" Trịnh Băng Hiểu ngắm nhìn Kim Lâm thị từ xa rồi cất tiếng nói.

"Yêu ma từng trú ngụ qua, khẳng định sẽ như vậy. Những phòng ốc, đường phố, quốc lộ kia đều bị hủy hoại đến không còn hình dáng. Thực vật lại lấy phân tiện của yêu ma làm dưỡng liệu, tốc độ sinh trưởng nhanh vô cùng, khắp nơi đều sẽ bị phủ kín bởi cây mây, rêu, cỏ dại." Tinh Tinh nói.

"Đi thôi, trước hết chúng ta sẽ khám xét vòng ngoài một lượt, thống kê xem nơi đây có bao nhiêu yêu ma đang lảng vảng." Tống Hà nói.

Vòng ngoài Kim Lâm thị là một dải đất bằng phẳng rất rộng, được bao bọc bởi một cánh rừng. Cánh rừng bao quanh thành phố này chính là một trong những điểm cần khảo sát, để xem tòa thành thị này có đáng để xây dựng lại hay không, thì đầu tiên phải biết được tình hình xung quanh, liệu có bị yêu ma hoàn toàn chiếm lĩnh hay không.

Cũng may, nhiệm vụ lần này không phải là tiến hành quét sạch yêu ma ở Kim Lâm thị. Tòa thành thị này đã từng là một thành phố loại hai, phạm vi ngoại ô của nó lớn đến không thể tưởng tượng nổi, càng không cần phải nói đến việc toàn bộ đã hóa thành vùng đất yêu ma bên trong thành rồi. Nếu không có vài chi quân đội tinh nhuệ, thì đừng mơ tưởng đem nơi đây một lần nữa hoạch định vào bản đồ của loài người.

...

Sau khi tiến hành một cuộc dò xét ở rừng bên ngoài, điều khiến mọi người có chút bất ngờ là trong khu rừng này lại chỉ có vài con yêu ma kiếm ăn lang thang, không hề nhìn thấy chúng kết thành bầy đàn.

Vì vậy, cuộc dò xét rừng bên ngoài diễn ra vô cùng thuận lợi. Họ đánh dấu một vạch màu xanh lá cây lên bản vẽ, biểu thị rằng rừng bên ngoài khá thông thoáng, số lượng yêu ma không nhiều.

"Trực tiếp vào đi thôi, công việc buổi sáng đã xong. Chúng ta nên về sớm một chút. Ở bên ngoài nơi đây lâu, ta luôn cảm thấy trong lòng bất an." La Tống nói.

La Tống trong mười ngày qua đã gầy đi rất nhiều. Tóm lại, hắn không muốn tiếp tục chịu tội ở nơi này.

"Khám xét sao có thể kết thúc dễ dàng như vậy được? Chúng ta có rất nhiều điểm cần khám xét, đều đã ghi rõ ra rồi, trừ phi chúng ta chia nhau hành động..." Lục Chính Hà nói.

"Chia nhau hành động là không lý trí." Tống Hà lập tức lắc đầu.

Mười bảy người họ đi chung với nhau, cho dù gặp phải bầy yêu ma kết đội cũng có thể đối phó một phen. Nếu phân tán ra, thì khó mà nói trước được điều gì.

"Từng bước từng bước dẫm lên đi."

Mười bảy người bắt đầu bước vào trong thành hoang. Trên những con đường lớn vốn dẫn thẳng vào thành phố, những chiếc xe hơi bỏ hoang đã sớm rỉ sét chuyển màu xanh đồng đậu đầy. Chúng chắn lộn xộn trên những con đường vành đai bao quanh thành phố. Có thể tưởng tượng được rằng vào thời điểm rút lui khi ấy, những chiếc xe này về cơ bản đã chắn kín quốc lộ, khiến người ta không thể nào thoát được, phần lớn đều là bỏ xe mà chạy.

Thứ đồ chơi là xe cộ này, trước một tai nạn thực sự thì thật ra rất không thực dụng, bởi vì chúng quá lệ thuộc vào đường sá.

Xuyên qua quốc lộ vành đai bên ngoài, dần dần xuất hiện những con đường phố và phòng ốc.

Những con đường phố rõ ràng đã nứt toác, những vết nứt quanh co khúc khuỷu bò khắp mặt đường. Trong kẽ nứt lại còn mọc đầy cỏ dại, tựa như những cỏ dại này với sức sống mãnh liệt đã vươn mình, xuyên phá và làm nát cả mặt đường.

Những ngôi nhà chất đầy tro bụi, dây thường xuân rậm rạp chằng chịt che khuất. Những cây mây không rõ tên theo từng tầng lầu mà leo lên, cũng vươn vào bên trong cửa sổ của những phòng ốc kia. Mà bên trong những ô cửa sổ mờ tối ấy, có lẽ chỉ là một cảnh tượng đổ nát cùng bẩn thỉu, mục nát.

Cây cối hai bên đường vì thời gian dài không được chăm sóc, tán cây che khuất cả bầu trời. Lúc này, mười bảy người của Minh Châu học phủ và Đế Đô học phủ đang bước đi trên con đường nơi đây, vừa giống như một khu rừng rậm sum suê lại vừa có những ngôi nhà đổ nát. Nghe tiếng gầm nhỏ thỉnh thoảng truyền đến từ cách đó không xa, mỗi người bọn họ đều có vài phần vẻ mặt ngưng trọng.

Khu dân cư vừa đi qua này chính là địa điểm đầu tiên cần khám xét sau khi vào thành. Từ các loại dấu hiệu cho thấy, nơi đây tuyệt đối đã từng có một đoàn yêu ma trú ngụ, bởi vì ở vài góc nhà, phân tiện của yêu ma chất đống thành núi, khô cứng như cát, có thể thấy tùy ý. Một vài bộ hài cốt động vật to lớn cũng bị vứt đầy đất...

"Thật không dám tưởng tượng nơi đây đã xảy ra chuyện gì, một thành phố tốt đẹp như vậy." Bạch Đình Đình tỏ ra khá cảm tính, rồi thở dài nói.

Khi một thành phố hiện ra dáng vẻ tận thế, khiến cho đường phố, ngõ hẻm căn bản không nhìn thấy một người sống, cả thành phố vắng vẻ này sẽ khiến người ta từng trận tâm lạnh, bởi vì đây là một hình ảnh mà trong cuộc sống bình thường ở các thành phố lớn, chính bọn họ căn bản không thể nào thấy được.

Thê lương, hoang vu, cứ như vậy hình dung tòa thành thị này thì thật không còn gì thích hợp hơn.

"Chúng ta trước tiên cần phải tìm một chỗ an toàn đặt chân." Trầm Minh cười rồi cất tiếng nói.

"Khi chúng ta tiến vào một tòa thành hoang nơi yêu ma tùy ý lảng vảng, tùy thời phải đối mặt với nguy hiểm, thì nơi chúng ta đặt chân thật sự phải đủ an toàn. Ít nhất khi gặp phải nguy hiểm, nơi đó phải vừa có thể nhanh chóng rút lui, lại vừa có thể phòng thủ thật tốt..." Lục Chính Hà cất tiếng nói.

"Chúng ta đây phải đến địa phương nào đặt chân mới phải?" Tống Hà hỏi.

"Trong một tòa cao ốc. Chúng ta trước tiên cần phải chiếm cứ một tòa cao ốc làm trụ sở của chúng ta. Sân thượng của tòa cao ốc này rất dễ dàng kết nối với các tòa nhà khác, thuận lợi cho việc rút lui." Lục Chính Hà nói.

"Đúng vậy, tòa cao ốc có tầng lầu cao sẽ có tầm nhìn rộng rãi, như vậy cũng thuận lợi cho chúng ta tuần tra. Nếu không, nếu có một nhóm lớn yêu ma tới, chúng ta đều khó phát hiện."

"Ta cảm thấy tòa kia cũng không tệ." Mạc Phàm trực tiếp chỉ tay về phía xa rồi nói.

Một tòa cao ốc màu xám tro nổi bật lên trong vùng cục diện này. Tựa hồ bởi vì nước mưa rửa sạch, tòa cao ốc này nhìn qua cũng không đến nỗi bẩn thỉu khó coi như vậy.

Quan trọng nhất là, tòa cao ốc cao vút này được bảo tồn tương đối hoàn hảo giữa một mảng hoang tàn. Độ vững chắc của nó tự nhiên cũng không phải loại tầm thường, bởi vì nó không chỉ là một tòa nhà cao chót vót đơn thuần, mà toàn bộ phần đế cũng rất rộng lớn và khí phái.

"Ngươi quả nhiên biết chọn địa điểm đấy..." Tống Hà cười một tiếng, cầm bản đồ ra so sánh một phen rồi nói, "Vậy hẳn đó chính là tòa cao ốc trung tâm của Kim Lâm thị."




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch